Ánh đèn neon nhấp nháy của con phố đêm loang lổ trên vũng nước tù đọng, như đang chế giễu sự tuyệt vọng của Shiro - kẻ chạy trốn với túi tiền đầy máu me và nỗi sợ hãi. Bên kia góc phố, Sobue chầm chậm nhả khói thuốc, ánh mắt sắc lạnh dò xét từng ngóc ngách ẩm mốc. Katsuya, tay học việc còn non nớt, khẽ run rẩy siết chặt nắm đấm trong túi áo. Mùi rượu nồng nặc từ quán bar "Hoa Đen" xộc thẳng vào lồng ngực họ khi cánh cửa gỗ ọp ẹp mở ra, để lộ hình hảnh một người đàn ông ngã sấp mặt trên vỉa hè.
Tình yêu bị gián đoạn thường bắt đầu từ những phút giây ngẫu hứng định mệnh như thế... Maggie vốn chẳng thiết tha gì đến chuyện hào hiệp. Nhưng khi đôi mắt mệt mỏi của cô lướt qua dáng người gã đàn ông co quắp dưới mưa, chút đồng cảm từ quá khứ chợt trỗi dậy - hình ảnh người tình cũ năm nào cũng từng nằm vật vã như thế sau trận đánh ghen. Vết sẹo dài trên vai Shiro khiến cô chùn tay một giây trước khi quyết định kéo hắn về khoang sau quán bar.
Trần nhà ẩm ướt dột nước nhỏ giọt tí tách lên da thịt Shiro nóng bỏng. Maggie thẫn thờ nhìn những đường cong hoàn hảo trên cơ thể hắn - một tác phẩm điêu khắc sống động bị xẻ bằng dao rựa. Ngón tay cô lần theo vết sẹo chằng chịt, như đang đọc những trang nhật ký đẫm máu mà hắn chôn giấu. Mùi máu khô, mồ hôi và thứ nước hoa rẻ tiền hòa lẫn tạo thành thứ mời gọi mù quáng. Cô nghiến chặt răng, lòng bàn tay đẫm mồ hôi siết chặt mép giường khi bản năng định vồ lấy cơ thể trần truồng ấy.
"Đáng đời thằng khốn... đánh một trận là hết thèm" - Maggie tự nhủ, nhưng chính xúc cảm bị gián đoạn đột ngột này khiến cô bật cười cay đắng. Tình yêu chưa kịp nhen nhóm đã vội tắt trong cái đêm mưa gió ấy, khi tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Sobue và Katsuya đứng chờ ngoài hiên, cái bóng của họ đổ dài như những lưỡi dao chĩa thẳng vào người đàn ông bất tỉnh trên giường.
Shiro mấp máy môi trong cơn mê, hai tay quờ quạng như tìm kiếm thứ gì đã mất. Maggie thở dài đặt chiếc khăn lạnh lên trán hắn, mắt dán vào túi tiền nhỏ đẫm máu dưới chân giường. Trái tim cô rung lên những nhịp điệu lạc lõng - lời hứa yêu thương vụn vỡ nào đó lại trỗi dậy, chấp chới giữa ranh giới thiện ác mỏng manh như sợi tóc...