BỨC TRANH "TÌNH YÊU BỌ XÍT" CỦA DUANG VÀ QIN Dưới tán phượng đỏ rực góc sân trường Đại học Mỹ thuật & Âm nhạc Quảng Châu, Duang - chàng sinh viên năm ba với mái tóc xù bông đầy màu sắc - lần thứ bảy "vô tình" chặn đường Qin. Anh giơ cao bức ký họa chàng trai gầy gò đang cầm kèn clarinet dưới mưa, nét vẽ đầm ấm đến lạ: "Lần trước cậu bảo mưa buồn. Tớ vẽ thêm cầu vồng rồi này!". Qin, cúi gằm mắt kính cận, khẽ co người lại như con mèo bị giật mình. Nhưng lần đầu tiên, cậu không bỏ chạy. HÀNH TRÌNH "BỌ XÍT" CỦA KẺ MỘNG MƠ Giảng đường âm nhạc lúc 7h sáng luôn có bóng Duang ngồi vẽ vội ở hàng ghế cuối. Anh ghi lại từng chi tiết nhỏ về Qin: cách cậu vo viên giấy bọc kẹo khi tập trung, chiếc khăn len màu chàm quấn quanh cổ kèn, thậm chí cả vết mực tím lem trên gót giày. Những bức tranh ấy được giấu khéo trong tủ đựng nhạc cụ, kèm dòng chữ nguệch ngoạc: "Tớ như bọ xít bám riết đời cậu, đừng đuổi nhé!". MÙA ĐÔNG ẤM ÁP TRONG TRÁI TIM LẠNH LÙNG Buổi biểu diễn giáng sinh năm ấy, Qin run rẩy khi phát hiện vali đựng sheet nhạc quan trọng bị khóa cứng. Trong lúc mọi người xôn xao, Duang xé toạc bìa portfolio, dùng tấm bạt vẽ cứng cậy khóa. Anh nhếch mép cười khi chiếc khóa vỡ tung: "Bọ xít tài lẻ có thừa!". Suốt đêm đó, dưới ánh đèn sân khấu vàng óng, Qin thấy lòng xao xuyến lạ khi chợt nhận ra mình đã thuộc lằn môi Duang tô màu son xanh dương kỳ dị. CUNG ĐÀN "BỌ XÍT" VÀ NHỮNG VẾT XƯỚC TRÊN TOAN Mùa hạ đến, Duang bỗng mất hút. Qin mở tủ nhạc cụ đầy tranh, giật mình thấy bức chân dung mình với khuôn mặt lấm tấm mụn thời thiếu niên, bên dưới ghi: "Bọ xít có trái tim hóa học - vết chai trên ngón tay cậu đẹp hơn mọi tráng lệ". Hôm sau, cậu xuất hiện trước xưởng vẽ với bản nhạc tự sáng tác mang tên "Khúc giao hưởng Bọ Xít". Nhịp điệu rộn ràng pha nỗi buồn đàn Tây Ban cầm khiến Duang, đang ngồi vẽ lưng bạn bằng ngón tay băng bó, bật khóc thành tiếng. DƯ VỊ CÀ PHÊ VÀ TÌNH YÊU KHÔNG HOÀN HẢO Họ lén đưa nhau tới quán cóc sau trường, nơi bà chủ hay gọi Qin là "chồng tương lai của bọ xít". Lần đầu tiên Duang ngại ngùng: "Tớ không đẹp trai, gia cảnh phức tạp, chỉ biết yêu bằng cái đầu bốc mùi dầu thông…". Qin đáp lại bằng cách đặt lên bàn lon bọ xít khô dán kín sticker nhạc ký hiệu - món quà kỷ niệm ngày cậu bị Duang "quấy rối" ở thư viện. "Tình yêu bọ xít không cần hoàn mỹ" - Qin nói, giọng nhỏ nhưng chắc - "Chỉ cần chịu được mùi nhau là thành chuyện lạ!". Bên hiên quán, chú mèo mun vươn mình trong nắng, lơ đễnh gạt đổ lọ màu acrylic xanh ngọc. Hai vệt màu loang chảy xuống bàn tay đan vào nhau của họ - như đã từng tìm được điểm chung giữa sắc thái bão tố của hội họa và nhịp điệu trầm lắng của âm nhạc.