Tối qua đi ăn bún bò với đứa bạn thân từ hồi cấp 3, ngồi lụi cụi trong quán vỉa hè đèn huỳnh quang nhấp nháy, nó đột nhiên chỉ tay vào cái mụn cám trên má mình rồi cười hềnh hệch: "Mày thấy không, hồi đó tao theo đuổi hội họa, cả nhà phản đối kịch liệt, bảo nghề này đói rách mùng tơi, tao cũng chả phản bác, chỉ lặng lẽ lôi cái tập vẽ cũ dính đầy bụi ra khỏi gầm giường, mỗi tối ngồi vẽ đến khuya, tay dính đầy màu sáp, má cũng dính luôn mà chả hay. Có lúc tao cũng nản, định bỏ cuộc, nhưng nghĩ đến cảnh mình cầm bút vẽ lại những góc phố cũ, những nụ cười của bà nội ngày còn sống, lại thấy ngứa tay. Rồi bây giờ, tao có cái triển lãm nhỏ ở quận 3, khách đến xem hết chỗ đứng, có ông chú già còn mua hẳn bức tranh vẽ gánh hàng rong ngày xưa để tặng vợ nhân kỷ niệm 40 năm cưới, lúc cầm đồng tiền đầu tiên kiếm được từ vẽ, tao khóc thút thít như đứa trẻ, không phải vì tiền, là vì thấy mình cuối cùng cũng làm được thứ mình yêu. Mày biết không, chả cần phải là ngôi sao hạng A, chả cần tiếng tăm lẫy lừng, chỉ cần mình đang làm thứ khiến tim mình đập nhanh hơn, làm vì cái tình yêu thuần khiết nhất với nó, là tự khắc người ta sẽ thấy mình Tỏa Sáng Vì Yêu rồi. À đúng rồi, cái bà chủ quán bún bò hôm đó còn rót cho tao thêm bát nước lèo, bảo 'cháu làm nghề gì mà mặt mày rạng rỡ thế, nhìn vui mắt quá', tao nghe mà sướng đến tận mang tai."