Tôi chỉ yêu người lạ
Eric mười bảy tuổi, theo cha mẹ cuốn gói sang Canada, bỏ lại Sài Gòn ồn ào phía sau. Đời cậu lật nhào từ đó. Trường học mới lạnh lẽo, tuyết rơi trắng xóa, bạn bè thì toàn mặt trắng bóc nói tiếng Anh lia lịa. Cha mẹ bận rộn với công việc, cậu lủi thủi một mình, vật lộn giữa hai nền văn hóa – Tết Nguyên Đán giờ thành ký ức xa xôi, còn Halloween thì lạ hoắc. Chưa hết, cậu còn phải nhìn thẳng vào gương, thừa nhận mình thích con trai. Lớn lên với những câu chuyện cổ tích về trai tài gái sắc, giờ cậu tự hỏi: "Mình là ai giữa đám đông này?"
Đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành, Eric lao vào vòng xoáy tình cảm. Những gã đàn ông bước qua đời cậu như các chương sách, mỗi người kéo cậu tiến thêm một bước. Đầu tiên là anh họ đẹp trai từ Mỹ bay sang thăm, cao ráo, cơ bắp cuồn cuộn, nụ cười làm cậu tan chảy. Đó là cơn say mê đầu đời, những cái nhìn lén lút trong bữa cơm gia đình, tim đập thình thịch mỗi khi chạm tay. Rồi đến thằng bạn học cùng lớp, tóc nhuộm highlight, nghịch ngợm trên ghế sau giờ toán. Chúng nó khám phá nhau trong phòng ngủ tối om, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở dồn dập – lần đầu tiên cậu biết tình dục cháy bỏng đến thế.
Sau đó là ông luật sư trung niên, gặp tình cờ ở quán cà phê gần trường. Ông ấy lịch lãm, vest chỉn chu, giọng trầm ấm kể chuyện đời. Họ gặp nhau bí mật ở motel ven hồ, những buổi chiều dài bất tận ôm ấp, thì thầm về tương lai. Đó là tình yêu thật sự, kiểu làm cậu đau đáu khi xa cách, mơ về một mái nhà chung. Cuối cùng, gã phụ bếp ở tiệm phở Việt đầu phố, tay chai sạn mùi gia vị, cười toe toét mỗi ca chiều. Không hoa mỹ, chỉ là những đêm muộn lau dọn bếp núc cùng nhau, học cách chia sẻ gánh nặng đời thường. Đó là lúc cậu nhận ra trách nhiệm – yêu không chỉ là rung động, mà còn là ở bên nhau qua ngày mưa gió.
Eric giờ khác rồi. Từ cậu nhóc lạc lõng, cậu học cách yêu chính mình giữa xứ người. Những mối tình lạ lẫm ấy, chúng dạy cậu bay cao, rồi đáp đất vững vàng. Và cậu vẫn thế: Tôi chỉ yêu người lạ, vì họ mang đến những bất ngờ làm đời cậu sống động.