Sau trận đại địa chấn nghiền nát văn minh nhân loại, mùi tử khí và khói đạn vẫn còn đọng lại trên từng vết nứt của toà chung cư số 9 – pháo đài cuối cùng chống chọi được với thảm hoạ. Ở nơi ánh sáng mặt trời chưa bao giờ lọt xuống tầng hầm ẩm mốc, "Chợ Đen Thời Tận Thế" đâm chồi như thứ nấm độc. Không tiền tệ, không hợp đồng, chỉ những đôi mắt đỏ kèm và giọng khàn đục thương lượng bằng thứ ngôn ngữ tối tăm: "Một bình nước sạch đổi lấy hai mạng trẻ con", "Thuốc kháng sinh này cần ba xác sống làm vật thí nghiệm".
Gương mặt những kẻ sống sót nhăn nheo dưới ánh đèn pin loe loét, hơi thở của họ lẫn với tiếng rên rỉ từ những căn phong bị xiềng xích. Kẻ bán rao hàng bằng dao kề cổ, người mua nín thở chìa ra những mảnh vé số ướt đẫm máu – thứ giấy bạc đổi mạng chính thức của Chợ Đen. Đâu đó trong góc tối, lão "Mặt Cháy" khều khều túi đồ đầy ngón tay người – thứ bảo hiểm duy nhất được tin dùng ở cái nơi lời thề chỉ đáng giá bằng liều thuốc giảm đau.
Chợ không có quy luật, ngoài quy luật của lưỡi lê và ý chí điên loạn. Một thằng bé co ro đổi chiếc bánh mốc meo lấy mảnh tin về cha nó – tin thật, thì nó thành con nợ máu; tin giả, xác nó sẽ biến thành món quà đặc biệt trong "lễ hội thịt tươi" tối thứ Bảy. Ở cái chốn mà hơi thở là món nợ phải trả bằng xương máu, hi vọng lủi thủi qua từng phi vụ đổi chác như trò thái thịt trăm phần trăm rủi ro.
Và Chợ Đen Thời Tận Thế vẫn nhịp nhàng thở, hút cạn kiệt những giọt nhân tính cuối cùng. Mỗi hơi gào thét, mỗi tiếng bật khóc, đều trở thành nhịp cân đong cho mùa màng tàn sát mới.