Chả là trong cái mớ hỗn độn mang tên "tuổi mới lớn" ấy, bốn đứa chúng tôi cứ như cá mắc cạn trên cái sân trường cấp ba ngột ngạt. Gian nan đầu tiên? Tình bạn gượng gạo đến mức nhìn nhau ăn cơm trưa còn thấy hạt cơm dính trên má mà chẳng dám nhắc. "Nhóm bạn" hình thành từ cái kiểu bất đắc dĩ - đứa thì lỡ đụng độ trên cầu thang, đứa thì ngồi nhầm bàn, thế mà đám người quen mặt chưa quen tính ấy cứ vô tình dính chặt vào nhau như keo 502 rồi.
Rồi đến cái giai đoạn "Tôi Kết Cậu Rồi Đấy" nghe như lời tuyên chiến. Không phải kiểu hờn giận tay đôi đâu, mà là câu ném đá vô thức khi đứa thích đứa không thích, khi đứa nhóm trưởng hay phán xét, khi mấy đứa mọt sách bị gọi là "đồ lập dị". Cái quãng thử làm hòa với đám đông nhưng vẫn giữ cá tính ấy, cả bọn xoay như chong chóng. Người chọn vứt kính áp tròng để được dự tiệc cuối năm, kẻ vẫn cắm đầu vào sách vở bất chấp tiếng cười chê, đứa thì vỗ ngực tỏ vẻ ngầu lòi rồi tối về khóc rưng rức dưới gầm cầu thang như con mèo bị bỏ đói.
Loạt phim hợp tuyển này cứ thế xoáy vào từng nốt thăng trầm chẳng giống ai. Mỗi tập là một mảnh ghép khiến bạn vừa thấy nhột vì quá đỗi quen thuộc, lại vừa giật mình nhận ra: "Ê, đời học sinh mình cũng trải qua đủ thứ tào lao y chang thế này đây". Cái cách tụi nhóc dò dẫm tìm chỗ đứng trong thế giới toàn những quy tắc ngầm ấy, khiến bạn nhìn lại chính thời đi học của mình bằng nụ cười méo xệch và cái thút thít chưa bao giờ thổ lộ.