Gió núi gào rách từng khe đá khi gót chân hắn để lại vệt máu trên tuyết. Sinh mệnh Trần gia đếm ngược từng giờ tựa cát lở, nhưng ngón tay tê cóng vẫn xiết chặt mảnh da thú ghi lời trăn trối của lão tộc trưởng. Trạch Thiên Ký - ba chữ chôn sâu trong vết chém cũ trên vai hắn - nay thành thứ duy nhất đổi lấy cơ hội sống sót giữa nhân tâm độc địa.
Vào kinh thành ngày mưa lâm râm, mùi thuốc sắc từ y phục rách đánh bật những ánh mắt khinh bạc. Bọn quyền quý cười nhạo khi hắn gục bên thềm đá cẩm thạch, một tiếng ho sặc sụa làm ướt đẫm hoa văn rồng phượng. Họ không biết rằng trong ngực tàn tạ ấy, Trạch Thiên Ký đang đập nhịp loạn xạ như trống trận. Đổi lại chút nguyên khí đình trệ, hắn nhìn thấu mạng lưới quyền lực chằng chịt tựa tổ nhện máu.
Rồi cái đêm định mệnh ập tới. Ngọn đèn bạch lạp trong hậu điện soi rõ mặt kẻ thù đội lốt ân nhân. Một chén rượu ngầm độc, lời buộc tội giả trá, và hắn bị ném xuống hầm mộ bỏ hoang - nơi tổ tiên giấu bí kíp Trạch Thiên Ký thuở loạn thế. Cát bụi ngàn năm bốc lên khi hắn vật lộn mở quách đá, vết thương cũ rỉ máu thấm vào cuộn bối thư đã ngả màu đồng cổ.
Giữa hoang tàn đổ nát, tiếng chuông đồng vang lên. Hắn nhận ra nốt nhạc tử thần từng cướp đi mẫu thân năm nào. Ánh đuốc rực lên, lửa múa trên khuôn mặt nữ nhân áo đen - nàng đạp lên xác lính canh, kiếm sắc vung lên chặn đám truy sát đuổi gấp. Mùi máu tanh nồng trộn lẫn mồ hôi khi hai lưng áo dựa vào nhau. Trong khoảnh khắc ấy, hắn nhìn thấy trùng minh châu cài tóc nàng - thứ định mệnh Trạch Thiên Ký truyền đời ghi rõ: "Phượng hoàng tái sinh giữa đống tro tàn".
Xiềng xích gãy dưới vầng trăng khuyết. Những công thức cổ xưa trong bối thư bỗng sống dậy, hòa vào khổ luyện mười năm ròng của hắn. Đất rung chuyển khi thuật Trạch Thiên Ký lần đầu lộ diện sau ngàn năm, nuốt chửng đội quân địch vào mê trận địa hình. Người đàn bà kiêu hãnh ngoảnh lại, vết máu trên má nàng tạo thành hình chim phượng đập cánh. Cả thế giới ngầm không biết, chính trong hang huyệt hôi hám ấy, kế hoạch lật đổ đế chế bóng tối vừa chớm nở…