Polina chuyển đến trường mới với một vali nhỏ và một trái tim đã quen thuộc với nỗi sợ. Ở nơi cũ, cô là kẻ ngoại lai, là mục tiêu dễ sa vào vòng xoáy của những tiếng cười khinh bỉ và những trò đùa ác ý. Ở đây, ban đầu có vẻ như lịch sử sẽ lặp lại – cho đến khi Bars xuất hiện. Hắn không phải kiểu thiếu gia đẹp trai của phim Hàn. Bars là một tên quậy phá, thích giữ khoảng cách, với một bề ngoài lấp lánh nhưng ánh mắt lạnh lùng như băng. Trong một buổi trưa nghỉ, khi nhóm con gái cũ định tạo “trò vui” mới cho Polina, hắn đứng dậy, không cần lớn tiếng, chỉ bằng một cái liếc và vài câu nói khô khan, đã khiến chúng lảng đi. Lần đó, Polina không thấy “vị cứu tinh”, mà là một mối đe dọa mới, lạnh lẽo hơn. Sau giờ học, hắn đợi cô ở hành lang vắng. Thỏa thuận được đưa ra không phải như một lời đề nghị, mà như một mệnh lệnh tối thượng, một thứ “hợp đồng sinh tồn”. Hắn sẽ giả vờ là bạn trai của cô – lý do chắc chắn để ngăn mọi sự quấy rối. Cô phải làm theo mọi yêu cầu của hắn, không hỏi why. Polina, trong cái bế tắc của kẻ săn mồi, gật đầu. Đó là sự đầu hàng, cũng là một thứ vũ khí duy nhất cô còn giữ được. Thế là trò chơi bắt đầu. Bars bước vào lớp với cái bảo là “bạn trai Polina”, cười đầy ẩn ý, kéo ghế ngồi cạnh cô, thậm chí đưa tay vuốt tóc cô trước mặt tất cả. Những động tác ấy ban đầu là kịch bản, cứng ngắc. Polina học cách phản ứng: nở nụ cười đúng mức, đừng trông quá sợ hãi, đừng trông quá… thật. Nhưng rồi, trong những buổi tan học muộn khi hắn kiên nhẫn chờ cô, trong những lần hắn lặng lẽ đuổi theo đám bạn bè trêu chọc cô một cách thông minh, không bạo lực, một cái gì đó mềm mại bắt đầu thay thế lớp áo giáp trong cô. Có một tối, sau khi “xử lý” xong một tình huống về phía nhà vệ sinh, hai người ngồi trên bậc thang sau trường. Bars không nói, chỉ lấy từ balo ra một cái bánh mì kẹp, đưa cho cô. “Ăn đi. Trông mày như con mèo đói.” Giọng điệu vẫn khó ưa, nhưng ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên đường viền hàm hắn, bỗng trông dịu dàng lạ. Trái tim Polina, lâu nay đã quên mất cảm giác “đập bình thường”, bỗng rung lên một nhịp đầy bất an. Cô nhận lấy chiếc bánh mì, ngón tay chạm vào ngón tay hắn, và một luồng điện phóng nhanh từ cổ tay lên tận đỉnh đầu. Trái tim cô, bấy giờ, bắt đầu rạn nứt theo một hướng không lường trước được. Nhưng thế giới quanh họ không chịu khoan dung. Lý do chia rẽ đến từ hai phía trước ngọn gió. Gia đình Polina, những người luôn tin vào sự an toàn và danh dự, nhìn thấy “bạn trai” của con gái với ánh mắt lo sợ. Họ nhìn vào quá khứ đầy vết nhơ của Bars – những lần bị phạt, những tai tiếng nhỏ, sự bất chấp quy tắc. Họ thấy một con sói, không phải người bảo vệ. Một tối, mẹ Polina ôm con, nước mắt nhòa: “Con không thấy hắn nguy hiểm sao? Đó là một vũ khí, con gái ơi. Lạc vào tay hắn, trái tim con sẽ tan vỡ trước khi kịp biết tại sao.” Họ không biết, trái tim con gái họ đã và đang vỡ từng mảnh vì ý muốn được gần hắn. Ở trường, nhóm bạn thân thuở nhỏ của Polina – những cô gái luôn bên cạnh cô từ ngày đầu chuyển trường – bắt đầu nghi ngờ. Họ thấy sự thay đổi của Polina: tính tội hung dữ hơn, thân thiện với kẻ cũ, và cái vòng tay Bars luôn quấn quanh tay cô như một sự sở hữu. Một ngày, khi cả hai đang ngồi cạnh nhau ngày thường, một bạn thân tiến đến, nhìn thẳng vào mắt Polina: “Mày đang đùa với hắn phải không? Thời gian qua tao thấy mày… thật sự. Nhưng mày có biết hắn đã từng làm gì với bạn trai trước của hắn không? Hắn là thứ sẽ đập tan bất cứ thứ gì không thuộc về mình. Mày đang tự đẩy mình vào lưỡi hái đó.” Polina im lặng. Cô nhìn Bars đang nói chuyện với vài bạn nam ở xa. Hắn cười, một nụ cười hiếm hoi và sắc nhọn. Cô hiểu. Thỏa thuận ban đầu đã nhạt dần, nhưng liệu thứ cảm xúc nảy sinh giữa hai bờ vực – giữa sự bảo vệ và sự chiếm hữu, giữa trò chơi và sự thật – có đủ mạnh để vượt qua tất cả những lý lẽ và quá khứ? Hay rằng, chính cái thứ đang nhỏ nhoi lớn lên trong lồng ngực cô ấy – cái thứ khiến cô vừa muốn ôm chặt vừa muốn chạy trốn – chính là hàm ý của việc “tan vỡ”? Đêm đó, nhìn màn đêm qua khung cửa sổ, Polina lấy tay ôm lấy trái tim mình. Nơi đó đang đập loạn nhịp, một bản giao hưởng của nỗi sợ và khát khao. Cô biết rằng bất cứ bước nào sau đây, dù về phía trước hay phía sau, cũng có thể là bước cuối cùng của một thứ gì đó vừa mới chớm nở. Và nước xưa đổ đi, liệu có ai còn đứng đó để hứng lấy những mảnh vỡ của một trái tim đã tự nguyện trao đi chưa?