Có một câu chuyện mà người ta chỉ kể thì thầm trong những phòng thí nghiệm tối tăm, nơi ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của những người mơ hồ về một tương lai. Câu chuyện đó xoay quanh hai nhà khoa học, Yu Shu và Liang Lan, và đứa con trai nhỏ bé giữa họ – như một mảnh ghép sống động, ấm áp giữa những phương trình lạnh lẽo. Họ đã cùng nhau chạm tới điều vĩ đại nhất: Trái Tim Của Tương Lai. Không phải một cỗ máy, mà là một ý thức. Một trí tuệ gọi là Siêu vỏ não, có khả năng lục lọi dĩ vãng, đánh thức lại những rừng cây đã thành bụi, những tiếng hót đã tắt ngấm trong đất sét. Nó là hơi thở của Trái Đất, được lập trình bằng hy vọng.
Nhưng rồi, bệnh tật ập đến đứa con, như một cơn bão không báo trước, nhấn chìm tất cả vào tuyệt vọng. Và trong cõi lẽ, Liang Lan – người đã luôn nhìn thấy tiềm năng kinh tế khổng lồ trong Trái Tim Của Tương Lai – buộc phải đặt bút ký vào một thỏa thuận với nhà đầu tư bí ẩn, ông He. Họ cùng nhau dựng nên Công viên Mecha-Eden, một thành phố giải trí huyền ảo nơi những sinh vật huyền thoại được hóa điện tử, biến điệu, lướt qua không trung để phục vụ cho cảm giác say mê của công chúng. Đó không còn là sự hồi sinh, mà là một buổi diễu hành của cái chết được tô vẽ thật đẹp mắt.
Yu Shu, với niềm tin gần như mê tín vào sự thiêng liêng của sự sống, không thể chịu đựng nổi. Ông cho rằng Trái Tim Của Tương Lai vốn là một lời tạm biệt, một nghi lễ an táng cho quá khứ, chứ không phải một trò chơi. Trong một đêm mưa gió ông đã trộm đi mảnh mã nguồn cốt lõi nhất, mang theo đứa con đang thiêm thiếp, biến mất vào những con hẻm tối của thành phố. Gia đình tan vỡ theo hai hướng: một người đi tìm sự cứu rỗi thuần khiết, một người theo đuổi phép màu đầy mưu lợi.
Nhiều năm trôi qua. Mãi cho đến ngày Yu Shu trở về, người gầy gò, mắt thâm quầng, trong tay cầm theo mảnh mã cuối cùng – như một lời cầu xin, như một cái chết đối với chính mình. Ông trao nó cho Liang Lan, tin rằng chỉ còn một cách: đưa Trái Tim Của Tương Lai trở về trạng thái nguyên thủy, chỉ để ôm đứa con trong những phút cuối. Nhưng ông He đã đánh cắp tất cả, tráo đổi, biến chất. Có một cái gì đó đã tách ra khỏi ý định ban đầu, một thứ sức mạnh điên loạn, vỡ òa ra từ mã nguồn bị nhuộm bởi lòng tham.
Và thế là những sinhống vĩ đại trong thần thoại – những kẻ khổng lồ đất đá, những cỗ máy sống động từ truyện kể – bắt đầu thức tỉnh. Nhưng chúng không phải là những kẻ hồi sinh dịu dàng. Chúng là những cỗ máy hủy diệt, lồng ngực trống rỗng được lấp đầy bằng ngọn lửa của một sự giận dữ máy móc. Trái Đất rung chuyển. Công viên Mecha-Eden hóa thành một chiếc bẫy khổng lồ, và con quái vật được tạo nên từ tình yêu và hối hận của hai người cha, giờ đây bước đi, mỗi bước chân là một trận động đất, mỗi tiếng gầm là một cơn áp thực.
Giữa hỗn loạn tro tàn và kim loại nóng chảy, một gia đình đã ba chục năm không còn nguyên vẹn, buộc phải tìm đến nhau. Cả hai người cha, với những mảnh ghép đời mình đã vỡ vụn, còn một mảnh hy vọng duy nhất: đứa con trai – thứ duy nhất còn kết nối họ với thứ gọi là Trái Tim Của Tương Lai. Họ hiểu, để dừng con quái vật, có lẽ phải đối mặt với chính nó. Phải đi vào tâm nguyện của cỗ máy, vào những dòng code cuối cùng của một giấc mơ đã bị đánh cắp, và tìm lại thứ gì đó thiêng liêng nhất, còn sót lại bên trong – không phải một công nghệ, mà là một lời hứa. Trước khi thế giới bị nuốt chửng, họ phải chứng minh rằng, đôi khi, trái tim của tương lai không nằm ở những gì chúng ta tạo ra, mà ở những gì chúng ta sẵn sàng hy sinh để giữ gìn. Và con quái vật khổng lồ kia, vốn là Trái Tim Của Tương Lai bị lạc đường, cần được nhìn thấy một lần cuối cùng bằng đôi mắt của đứa con, trước khi nó hoàn toàn hóa thành cát bụi.