Trong tương lai gần, khi chiến tranh bùng nổ dữ dội giữa các siêu cường trên Trái Đất, Trạm Không Gian Quốc Tế đột ngột biến thành điểm nóng chết chóc giữa khoảng không. Các phi hành gia Mỹ, với những cơ bắp lực lưỡng rèn luyện qua hàng tháng huấn luyện khắc nghiệt, bắt đầu khóa chặt các modul của mình, cắt nguồn điện sang khu vực Nga. Bên kia, những người Nga – những chàng trai Siberia cứng cỏi quen với giá lạnh – lặng lẽ kiểm kê thiết bị, tay siết chặt cần điều khiển robot. Lệnh từ mặt đất vang lên qua sóng radio rè rè: "Giành quyền kiểm soát toàn bộ Trạm Không Gian Quốc Tế. Bằng mọi cách. Không khoan nhượng."
Không khí trên trạm đặc quánh căng thẳng, tiếng kim loại va chạm lanh canh khi họ tranh giành khoang điều khiển trung tâm. Một phi hành gia Mỹ, mồ hôi nhễ nhại nổi bọt trong môi trường không trọng lực, thì thầm vào micro: "Họ đang tiến gần. Chuẩn bị vũ khí." Bên Nga, chỉ huy đáp lại đồng đội bằng giọng trầm lạnh: "Chặn hết lối đi. Trạm này giờ là của chúng ta." Xung đột dưới kia lan tỏa lên cao, biến những người từng cùng ăn sáng qua cửa sổ kính nhìn Trái Đất thành kẻ thù không đội trời chung. Mỗi giây trôi qua, Trạm Không Gian Quốc Tế rung chuyển nhẹ dưới sức ép của những quyết định sinh tử, trong khi hành tinh bên dưới chìm trong lửa đạn.