Những Chiến Binh Tan Biến Và Cuộc Hành Trình Đẫm Máu Bóng tối của thời gian đã nuốt chửng người Scythia—một tộc chiến binh từng khiến cả thảo nguyên rùng mình dưới vó ngựa của họ. Giờ đây, chỉ còn lại những hậu duệ lạc lối, trở thành lũ sói hoang dưới danh xưng "Những con sói của Ares", lấy máu và tiền bạc làm lẽ sống. Trong thế giới ấy, Lutobor, một người lính mang gánh nặng gia đình đè lên vai, lao vào vòng xoáy của những mâu thuẫn ngàn năm. Anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc băng qua lằn ranh sinh tử để tìm lại những người thân yêu. Và kẻ dẫn đường anh buộc phải tin lại là Marten—một tên Scythia bị xiềng xích, kẻ thù không đội trời chung của chính anh. Hai Kẻ Thù, Một Thảm Kịch Lutobor cầu khẩn những vị thần của bầu trời xanh, nơi linh hồn người Slav được thanh tẩy. Marten thì thầm những bài tụng ca khô khốc dâng lên Ares, vị thần chiến tranh luôn khát máu. Họ ghét nhau từ hơi thở, từ ánh nhìn, từ những vết sẹo chiến trận mà tổ tiên họ để lại trên đất đai này. Nhưng thảo nguyên không khoan nhượng—sói đói, bão cát, và những toán quân săn đầu người luôn rình rập. Họ phải cùng nhau sống sót, dẫu chỉ để tạm ngưng tiếng gươm đâm vào tim nhau thêm một ngày. Con Đường Đến Trận Chiến Cuối Cùng Nơi tận cùng của cuộc hành trình là hậu cứ cuối cùng của tộc Scythia—một pháo đài đá lởm chởm chìm giữa biển cỏ, nơi bóng tối của Thần Chết đã giăng đầy từ ngàn năm trước. Lutobor biết, nếu bước chân vào đó, anh có thể chỉ còn là xác lạnh dưới lưỡi hái tử thần. Nhưng tiếng khóc của đứa con gái nhỏ vẫn đang thôi thúc anh tiến lên. Marten cũng chẳng khá hơn—hắn liếc nhìn những vách đá như nhìn thấy hồn ma của tổ tiên đang gào thét, thúc giục hắn trả món nợ máu. Cả hai hiểu rõ: điểm dừng chân của họ sẽ là Trận Chiến Cuối Cùng—nơi số phận của cả một tộc người, và cả những kẻ còn dám ôm hy vọng, sẽ được định đoạt bằng lưỡi kiếm lọc máu. Cái Giá Phải Trả Trên lưng ngựa, gió thảo nguyên gào rít vào tai Lutobor như lời nguyền. Marten thì im lặng, mắt dán vào chân trời đỏ như máu—dấu hiệu của những con sói Ares đang rình mồi. Họ không cần nói ra, nhưng cả hai đều biết: kẻ nào sống sót sau Trận Chiến Cuối Cùng, kẻ ấy sẽ phải mang theo gánh nặng của lời thề, của oán hận, và của cả những linh hồn đã khuất. Thần Ares hay bất kỳ đấng tối cao nào cũng chẳng thể cứu rỗi họ. Chỉ có lưỡi dao găm thấm đẫm máu kẻ thù mới là thánh ca duy nhất còn vang lại trên thảo nguyên hoang dã này.