Ánh đèn đường le lói qua khung cửa sổ đêm khuya, căn nhà nhỏ bỗng chốc trở thành bến đỗ của ba trái tim lạc lối. Ngọc - cô giáo mầm non luôn mơ về một mái ấm riêng, giờ đành gác lại sự nghiệp lên thành phố để quay về ôm đứa cháu gái mới lên ba mồ côi cứng. Còn Đăng, kỹ sư phần mềm lầm lì sau ly hôn, chưa kịp gột rửa nỗi đau thì phải vật lộn với bỉm sữa. Họ xa lạ trong chính ngôi nhà thừa kế, như hai vì sao lạc quỹ đạo.
Những tiếng khóc đêm của bé Moon như chiếc kim xâu chỉ mối duyên tưởng đã đứt. Ngọc điện thoại gọi thuê bảo mẫu, Đăng gắt gỏng bật dậy pha sữa vụng về. Cái lạnh đầu đông len lỏi qua khe cửa chẳng bằng nửa khoảng cách giữa họ. Cho đến sáng định mệnh bé Moon sốt cao co giật, cả hai lao vào mưa gió đưa cháu đi cấp cứu. Tay Ngọc nắm chặt tay Đăng trong phòng chờ, hơi ấm từ vệt nước mắt rơi trên vai áo anh khiến trái tim cô chợt rung động...
Mùa xuân đến, sân trước ngập tiếng cười khi bé Moon chập chững những bước đầu đời. Ngọc dạy cháu hát ru bằng giọng ngọt như mía lùi, Đăng lặng lẽ sửa lại chiếc xích đu gỗ ọp ẹp. Có những đêm cả ba nằm dài trên thảm cỏ, bé Moon chỉ tay lên trời gọi "sao kìa", anh thấy mắt cô long lanh tựa dải ngân hà. "Trao em cả vũ trụ này liệu có đủ?" - câu thì thầm của Đăng bị gió cuốn đi, nhưng bàn tay anh đã tìm thấy tay Ngọc trong bóng tối ấm áp.
Chiếc hộp gỗ dưới gầm giường Đăng chứa đầy ảnh Moon từ lúc lọt lòng, xen lẫn những mảnh giấy nháp anh tập viết lời tỏ tình. Ngọc cười khẽ khi phát hiện ra, tay cầm tờ giấy nguệch ngoạc: "Sao không nói điện thoại em hư rồi? Anh phải sửa đến bao giờ?". Mùi hoa bưởi từ vườn sau theo gió ùa qua song cửa, vương trên mái tóc loạn xạ của Đăng khi anh ôm trọn hai mẹ con vào lòng. Căn nhà nhỏ giờ là vũ trụ của riêng họ - nơi những vết thương cũ hóa thành vì sao dẫn lối yêu thương.