Trò Chơi Tìm Xác: Đêm Cuối Cùng không phải là một trò chơi điện tử thông thường—nó là một lời nguyền được viết nên bằng máu và sự tuyệt vọng. Ba năm đã trôi qua kể từ khi những học giả cấp cao cuối cùng lập ra bản đồ thoát khỏi trò chơi ấy, nhưng họ chưa bao giờ thực sự thoát ra. Họ chỉ chạy trốn trong một cơn ác mộng mang hình dạng của chính quá khứ.
Mỗi đêm, họ lại chứng kiến lại những cảnh tượng tàn khốc—những bức tường máu me, những tiếng thì thầm vọng ra từ bóng tối, và cái chết lướt qua như một bóng ma quen thuộc. Nhưng lần này, cơn ác mộng không dừng lại ở việc tái diễn. Nó biến đổi, tấn công họ trong những khoảnh khắc tỉnh táo nhất, khiến họ nghi ngờ ranh giới giữa thực tại và ảo giác. Họ phải đối mặt với những cuộc chạm trán tàn khốc—không chỉ với những sinh vật bị tha hóa bởi trò chơi, mà còn với những mảnh vỡ tâm lý của chính mình, với sự phản bội và nỗi sợ đã được chôn vùi sâu.
Và giữa tất cả, lời nguyền kinh hoàng vẫn đó, như một bài thơ ghê rợn được đọc đi đọc lại. Nó không phải chỉ là một chuỗi mệnh lệnh; nó là một cơ chế, một vòng xoay ẩn số mà chỉ có thể được phá vỡ nếu họ giải mã được ý nghĩa thực sự đằng sau từng câu, từng hình ảnh. Mỗi lời nguyền là một cánh cửa dẫn đến một ký ức bị chùn chắn, một sự thật về bản chất của trò chơi—và về chính họ. Sống sót không còn là trốn chạy nữa, mà là Trò Chơi Tìm Xác: Đêm Cuối Cùng một lần nữa, lần này trên chính đồng hồ sinh học của ký ức và lý trí. Họ phải tìm xác chính mình trước khi lời nguyền tìm thấy họ.