TỪ ĐÁM TRO TÀN: HỐ TỬ THẦN
Mưa. Những hạt nước đập xuống mặt đường như gáo nước lạnh tạt thẳng vào da thịt, nhấn chìm góc phố nhỏ dưới bầu trời chì nặng trịch. Tiếng gió gào thét xé toang không gian, cuốn theo mảnh vỡ kính và lá cành vụn vặt từ những ngôi nhà chưa kịp chống bão. Trong cơn hỗn loạn ấy, ba bóng áo dài trắng của Trường Nữ sinh Đông Hà co cụm dưới mái hiên trống trải, tay bám chặt vào nhau như sợ bị cuốn bay.
Nhưng không ai ngờ cạm bẫy lại nằm ngay dưới chân họ.
Một tiếng rạn nứt chói tai vang lên trước khi mặt đất đột ngột sụp lở. Cả ba rơi tõm vào cái hố sâu hoắm như miệng quái vật há to – Hố Tử Thần mà người dân địa phương vẫn thì thầm truyền nhau như lời nguyền. Bùn đất lạnh ngắt ùa vào người, nước mưa rỉ xuống từ kẽ đá tạo thành vũng lầy đặc quánh. Ngọc Anh, cô gái nhỏ nhất, gào lên khi bàn tay lướt qua một mảnh sắt gỉ sắc lẹm dưới đáy hố. Máu loang trên nền đất khiến bầu không khí càng ngột ngạt.
"Các cậu còn định đổ lỗi cho nhau nữa không?" – Linh Đan, đội trưởng đội bóng rổ, hét lên giữa tiếng mưa trút xối xả. Đôi mắt cô đỏ hoe không chỉ vì nước mưa: vết thương tinh thần giữa họ còn sâu hơn cả hố thẳm này. Ba ngày trước, chính những nghi ngờ về việc Linh Đan gian lận điểm số đã biến cả ba từ bạn thân thành kẻ thù. Giờ đây, họ mắc kẹt như cá trong lưới giữa cơn bão dữ – gãy chân, đói khát, và một tường đá trơn trượt không điểm bám.
Hương Giang, cô gái lặng lẽ nhất, chống tay lần mò dọc vách hố. Ngón tay giá lạnh của cô chạm vào đường nét thô ráp khắc dưới lớp rêu: "Phế tích 1945…". Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hố Tử Thần này không phải tai nạn ngẫu nhiên – nó là hầm trú bom thời chiến đã sụp đổ sau mưa gió. "Chúng ta đang đứng trên xương người chết", Giang thì thào, giọng đứt quãng. Ánh chớp xé ngang bầu trời lộ ra khuôn mặt tái nhợt của hai người bạn.
Mâu thuẫn bùng nổ khi Ngọc Anh gượng ngồi dậy, chỉ tay vào Linh Đan: "Nếu hôm đó cậu chịu nghe tớ giải thích, chúng ta đã không phải chạy vào con hẻm này!". Nước mắt hòa cùng máu chảy dài trên má. Linh Đan cúi đầu, hai tay nắm chặt nắm đất bẩn. Cơn giận tưởng chừng nhấn chìm cả ba, nhưng tiếng nổ đùng đoàng từ phố trên cao khiến họ giật mình tỉnh táo: một cây cổ thụ ngã đổ bịt kín miệng hố.
Bóng tối phủ xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, ba bàn tay lấm bùn lẫn máu đột ngột nắm lấy nhau. Họ hiểu rằng nếu còn tranh cãi, Hố Tử Thần kia sẽ thành nấm mồ chôn tập thể. Hương Giang rút từ túi áo dài chiếc điện thoại đã ngấm nước – màn hình vỡ nát nhưng đèn pin vẫn le lói. Tia sáng mỏng manh xiên qua bóng đêm, lộ ra chiếc thang sắt mục nát dọc theo vách đá. "Chúng ta phải cùng leo lên", Linh Đan thở gấp, "hoặc cùng chết".
Ngoài kia, bão vẫn gào thét điên cuồng. Từ Đám Tro Tàn, ba kẻ thù - ba người bạn - bắt đầu trò chơi sinh tử với lưỡi hái thời gian. Mỗi giây trôi qua, nước lũ đều dâng.