Ánh đèn sân khấu vụt tắt. Mùi son phấn và mồ hôi lẫn vào khói thuốc súng nghẹt thở những năm 1930. Trần Chí Di, gương mặt còn vệt phấn hồng chưa kịp lau, đứng lặng giữa đống đổ nát của đoàn kinh kịch "Hồng Vân Xã". Tin dữ đến như trời giáng: người yêu - vai vũ tướng oai phong luôn hát cùng cô khúc "Tuế Tuế Hiểu Lòng Tôi" - đã gục ngã trong đám biểu tình. Khán giả thưa dần, kẻ bức hiếp lộng hành, sân khấu cổ truyền bị dí súng vào thái dương. Chí Di siết chặt tấm áo đào văn gấm, lần đầu tiên nuốt tiếng khóc thành giận dữ. Xuyên Trí Khánh xuất hiện trong căn phòng tối đầy bản thảo dập tắt. Đứa con trai tư sản phủ lớp vỏ phóng viên lãng tử, mắt sắc như dao khi nhìn thấy bản hợp đồng chuyển nhượng rạp hát của cha mình. Hắn đẩy cặp kính gọng đồi mồi lên trán: "Cô gái mặt trắng như bún ấy à? Muốn giật lại cái tổ chim sắp rơi thì phải học cách cắn!". Bàn tay Chí Di - vốn chỉ quen múa thủy tơ rối rít - giờ nắm chặt cán dao quắn chặt tóc, cắt phăng mái tóc dài. "Tuế Tuế Hiểu Lòng Tôi" không còn là khúc ca tự tình. Trong căn gác xép mùi mực in, Chí Di biến nó thành ám hiệu. Mỗi câu hát đồng vọng từ sân khấu cũ là tin báo động cho toán công nhân in báo của Trí Khánh đứng dậy. Cô lợi dụng vai "nương tử yếu đuối" để len vào phòng VIP, đổ thuốc mê vào chén trà tư bản. Lần đầu khuôn mặt diễn viên kinh kịch vẽ theo lối cách tân - nửa đào thương nửa mặt nạ quỷ - khiến bọn lính gác khiếp sợ. Họ đụng độ trên bến tàu mù sương. Dây thừng quấn cổ Chí Di căng ra bởi tên trùm, nhưng tiếng cười cô vang lên chói chang: "Các ngươi tưởng dẹp được màn hát ư?!". Một câu "Tuế Tuế Hiểu Lòng Tôi" thét lên, Trí Khánh cùng nhóm thợ máy xông ra từ xe hơi chắn ngang. Người ta chứng kiến cảnh kinh kịch chiến đấu: cô đảo người như múa xoạc, gót hài đinh đâm thẳng vào yết hầu quân địch. Rạp hát hồi sinh giữa tiếng súng nổ cuối mùa đông. Lễ khai mạc, Chí Di không hóa thân nương tử mỹ miều. Cô xuất hiện với bộ trang phục nửa váy lụa nửa quần tây, hát bài ca mới pha rock trên nền nhạc truyền thống: "Tuế Tuế Hiểu Lòng Tôi – không phải lời than, mà lời thề sắt son!". Mặt nạ đào hát rơi xuống, lộ gương mặt đầy sẹo đạn. Trí Khánh lặng lẽ ném vào sân khấu bó cúc trắng – thứ hoa anh chê suốt 23 năm giờ thành biểu tượng đoàn kịch mới. Họ biết đồng bọn tư bản vẫn rình rập. Nhưng Chí Di đã học được cách trưởng thành: bên trong vũ điệu mềm mại là nắm đấm thép.