Ánh đèn mờ của phố thị không đủ sưởi ấm những góc khuất trong Tuyết Thu Tràn Sang Đông – nơi hai mảnh đời rạn vỡ chạm trán định mệnh giữa bão giông cuộc đời. Châu Ngộ An, chàng trai trẻ mòn mỏi gánh món nợ cha để lại như tảng đá đè lên tuổi thanh xuân, quần quật giữa những vũng lầy kiếm sống. Khương Gia Tề - viên ngọc dưới bùn trong thế giới doanh nghiệp xa hoa - kiên cường bám lấy lương tâm nghề nghiệp bất chấp hiểm nguy, đến mức bị kẹt cứng giữa mâu thuẫn gia đình và con dao găm ngọt ngào từ đồng nghiệp đầy tham vọng.
Bước ngoặt ập đến khi cơn hồng thuỷ đấu đá công ty cuốn phăng anh về phía Châu Ngộ An. Vụ từ chối ký duyệt loại thuốc mới đầy nghi vấn của Khương Gia Tề – hành động bảo vệ sinh mạng hàng ngàn bệnh nhân – đã chặn đứng tham vọng kiếm bạc tỷ của CEO Cố Thần. Hắn thuê Châu, kẻ đang chới với vì nợ nần, làm "con tốt thí" trong âm mưu đuổi Khương ra khỏi cuộc chơi. Những mưu mẹo được tính toán kỹ lưỡng tưởng đẩy hai người xa lạ thành kẻ thù, nào ngờ lại thả những sợi tơ vô hình nối kết hai tâm hồn cùng khát khao ánh sáng.
Khởi đầu bằng lớp băng giá của lừa gạt và hoài nghi, họ dần nhận ra mình giống nhau đến lạ: Cái siết tay Châu chai sạn vì mưu sinh hóa ra lại khẽ nâng đỡ những vết xước trong tim Khương từ thuở thiếu thời. Cả hai đều là kẻ bên lề cuộc đời, nhưng trong đống tro tàn của khổ đau, Châu phát hiện Khương Gia Tề còn ấm hơn cả những tia nắng mùa đông – thứ hơi ấm không khoa trương mà sưởi nóng cả những phần giá buốt nhất của trái tim. Chẳng phải cao sang, chàng luật sư giàu tình thương ấy gieo niềm hy vọng bằng cách khiến Châu tin rằng mình đáng được yêu thương, rằng đồng tiền vấy bẩn không thể đổi lấy nhân cách.
Tuyết Thu Tràn Sang Đông không chỉ là cuộc trốn chạy khỏi nghịch cảnh. Đây là hành trình hai con người dìu nhau đạp lên mảnh vỡ của địa ngục trần gian để kiếm tìm bình minh. Họ cho ta thấy chữ "người" viết hoa qua từng chặng đường: Đôi khi là nắm tay Châu thầm lặng khi Khương suy sụp, lúc lại là cách Khương dùng cả sự nghiệp đánh đổi để che chắn cho Châu khỏi vòng lao lý. Thứ tình cảm ấy, không phải tình yêu đơn thuần, mà là sự giải cứu lẫn nhau bằng thứ ngôn ngữ chẳng cần lời – góc phố họ cùng ăn tối sau ngày mưa bão, bờ vai dựa vào nhau giữa cơn tuyết đầu mùa, hay ánh mắt hiểu ngầm lúc đối diện hiểm nguy.
Phim khéo chạm vào phần "người" nhất trong mỗi chúng ta: Sự vấp ngã không hủy diệt được lòng tốt, nỗi sợ không giết chết hi vọng, bóng tối chỉ là thử thách để con tim dũng cảm hơn. Như chính cái tên đầy thi vị của tác phẩm, mùa thu tuyết phủ rồi cũng nhường đông lạnh giá để rồi sắc xuân sẽ về – thông điệp về sự kiên cường trong từng khung hình khiến trái tim người xem lắng lại để tin rằng: Giữa đời ngang trái, lòng tử tế chính là phép màu đẹp nhất.