Ba cô gái trẻ - tên là Aoi, Hana, và Mei - vẫn kiên định gắn bó trong ngôi nhà gỗ cũ mộc mạc trên con phố nhỏ tại Tokyo, nơi những ô cửa sổ kính vỡ đã được thế mới bằng từng tấm kính trong vắt. Không một mối liên hệ máu thịt nào ràng buộc họ, nhưng mười hai mùa hạ đi qua, mười hai mùa đông lộng gió, đã đan xen cuộc sống của họ thành một mớ hỗn độn kỳ diệu gọi là "gia đình". Những đêm ngủ chung cái chăn ấm, những sáng sớm cạnh nhau bận rộn chuẩn bị cơm trưa cầm đi, những tiếng cười phá lên khi vỡ cả mâm bát - tất cả đều tự nhiên như nhịp thở. Họ biết nhau như chính sinh mệnh mình: nốt ruồi nhỏ phía mép mắt trái của Mei, thói thay miếng dán điện thoại cũ của Aoi, hay khi Hana lại bắt đầu gõ ngón chân xuống đất khi lo lắng. Sự quan tâm họ dành cho nhau không cần lời - một ly trà nóng đặt bàn làm việc, cái ôm bất chợt sau một ngày dài, một lời hỏi han nhẹ nhàng khi thấy người kia trông mệt. Giữa những bình yên ấy, một luồng nước ngầm lặng lẽ chảy. Một thứ cảm xúc không gọi tên - không phải tình yêu nam nữ trong tầm thường, mà là một sự si mê âm thầm, một tình yêu đơn phương nảy mầm tự nhiên. Có lẽ là Aoi luôn nhìn Hana với ánh mắt chăm chú hơn khi cô ấy nói về giấc mơ vẽ tranh, dường như nỗi cô đơn trong sáng tạo của Hana chính là thứ Aoi muốn sẻ chia. Có lẽ là Mei, trong những đêm trằn trọc, hay tưởng tượng về người bạn thân kia - sự bảo bọc dịu dàng của Aoi, sự lạc quan sống động của Hana - tự hỏi liệu mình có đủ can đảm để nói ra những điều cứ cồn cào trong lòng, hay chỉ nên giữ chúng như một bí mật đẹp đẽ. Có thể là cả hai. Nhưng điểm chung là, đó là một tình yêu không lời, một cảm xúc thuần khiết mà họ không thể, và không dám, thổ lộ với bất kỳ ai, kể lẫn nhau. Ngay cả khi đôi lúc ánh mắt chạm nhau trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi, cái rung động thoáng qua lại nhanh chóng bị chôn vùi dưới nụ cười hay lời nói vãn vẻ. Nó ấy quá mềm mại, quá dễ vỡ để có thể nói thành lời. Nó ấy là một khát khao chạm tới, nhưng đồng thời lại là một Unreachable tuyệt đối - một điều đẹp đẽ nhưng không bao giờ có thể thuộc về họ, một thứ tình yêu mà họ chỉ biết nuối tiếc ở những nơi riêng tư nhất trong tâm hồn, một bí ấm áp day dứt được ẩn giấu dưới lớp gương bình thường của cuộc sống chung. Và biết bao đêm, họ chỉ có thể lặng lẽ nhìn ra ô cửa sổ nhỏ, theo dõi dòng người qua lại dưới ánh hoàng hôn vỡ tan trên con phố cũ, rồi thầm thầm ôm chặt chiếc móc khóa treo trên cửa - kỷ vật của cả ba, như thể ôm lấy cả khoảng trời mong manh và tình yêu đơn phương không thể thành lời ấy.