Chiếc xe bò lọc cọc rời bến, để lại sau lưng Út Lan (Phương Thanh) cả phố thị ồn ã cùng nỗi đau mất cha chưa kịp nguôi ngoai. Gót chân chai sạn của cô gái trẻ lần đầu dẫm lên con đường làng quanh co dẫn vào xóm nhỏ heo hút. Mùi rơm rạ và bùn đất lạ lẫm khiến lòng cô thêm chênh chao. Tại ngôi nhà gỗ cũ kỹ nép mình dưới lũy tre già, ông Danh (Mạc Văn Khoa) xuất hiện trong bộ áo nâu sờn màu. Ánh mắt ông lạnh như đá cuội, chẳng hỏi han gì thêm khi giao cho nàng "con ở mới" chiếc chìa khóa gỉ sét. "Phòng cuối dãy hành lang, tối đừng bật đèn"." Câu nói khắc vào không gian tĩnh mịch như lời nguyền ám ảnh. không nằm mơ thấy Đêm đầu tiên, tiếng gõ cửa thình thịch lúc canh ba khiến Út Lan toát mồ hôi lạnh. Chiếc bóng đen lờ mờ in trên vách gỗ - hình dáng đàn bà tóc dài quấn cổ, thoắt ẩn thoắt hiện. Sáng hôm sau, tin dữ xôn xao xóm: bà cụ bán chè đầu ngõ chết cứng trong chuồng lợn, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ kinh hãi. Máu trong người Lan kết đóng khi nhìn thấy vết chân bùn lẫn lá bàng khô dẫn từ bờ rào vào tận... phòng mình. không chỉ dừng lại trong những con chữ Sơn (Quốc Trường) - gã nhà văn chuyên "đào mộ" những câu chuyện rùng rợn - xuất hiện như định mệnh. Hắn không tin vào lời đồn "ngôi nhà 3 đời chủ chết tức tưởi" của dân làng. Nhưng khi hai người lục lọi góc tối dưới tầng hầm ẩm mốc, tập nhật ký mục nát rơi ra từ khe tường khiến cả đôi run bần bật. Những dòng chữ nguệch ngoạc nhắc đến "cô vợ trẻ mất tích" của ông Danh thập niên trước, cùng lời than thở về "cỗ quan tài nhỏ dưới gốc nhãn". Từng mảnh ghép tối tăm dần lộ diện trong men rượu đắng của ông chủ nhà góa vợ. Dưới ánh đèn dầu leo lét, Út Lan: Oán Linh Giữ Của lột trần sự thật ghê tởm: Ngôi nhà ngập mùi tử khí này giấu năm xác chết trẻ thơ không mồ không mả, cùng linh hồn người đàn bà bị xiềng xích bởi lời thề độc "giữ của". Khi tiếng cuốc chim đêm rú lên từ cây nhãn già, chiếc quan tài bé xíu bật nắp...