Về nhà đón Giáng Sinh (Phần 3):
Johanne chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành "gánh nặng" trong những bữa tiệc gia đình. Nhưng năm nay, những câu hỏi dồn dập "Bao giờ có người yêu?", "Không sợ thành bà cô già ư?" từ họ hàng khiến cô thở dài mệt mỏi. Ngay cả chiếc bánh khúc cây trên tay cũng chợt vị đắng. Johanne quyết định: 24 ngày—một con số đủ để cô chứng minh rằng việc dắt một chàng trai về nhà đón Giáng Sinh không phải điều gì quá ghê gớm.
Lịch trên điện thoại lập tức được lấp đầy bằng hẹn hò tốc độ, ứng dụng tìm kiếm "tình một đêm Giáng sinh", và những buổi cafe gấp gáp do bạn bè mai mối. Ngày đầu tiên, cô tin tưởng rằng chỉ cần diện chiếc váy đỏ và nụ cười rạng rỡ là đủ để "đốn tim" bất kỳ ai. Đến ngày thứ 10, Johanne bắt đầu thấm thía: việc tìm kiếm một "diễn viên quần chúng" đồng ý đóng vai bạn trai giả còn dễ hơn gặp được người thật lòng.
Giữa những cuộc hẹn thất vọng—như anh chàng chỉ khoe khoán chiếc xe mới mua, hay chàng tiến sĩ ngồi giảng bài về kinh tế vĩ mô—Johanne chợt nhận ra áp lực cô tự đặt ra còn khủng khiếp hơn lời đàm tiếu của họ hàng. Đêm thứ 20, trong lúc lục lại hộp tin nhắn cũ, cô dừng lại ở cái tên quen thuộc: người bạn thân nhất từng thầm thích cô suốt thời đại học. Cửa sổ trời đêm đầy sao lấp lánh, như nhắc cô rằng mùa Giáng Sinh vốn dĩ là thời điểm cho những điều chân thành—chứ không phải những vai diễn vội vàng.
24 ngày săn tìm sắp kết thúc. Liệu Johanne có kịp tìm thấy câu trả lời cho ngày lễ đặc biệt này?