Trong thế giới tiên hiệp mênh mông như vực thẳm không đáy, một con đường tu luyện chông gai trải dài vô tận. Kẻ nghịch thiên dám trộm âm dương từ lòng đất, đoạt vận may giữa tinh không, lấy máu tươi rửa sạch luân hồi. Từng bước chân nhuộm máu địch thủ, từng hơi thở nuốt chửng thiên địa nguyên khí – họ xé rách quy tắc, đạp lên định mệnh, chuyển thế niết bàn trong lửa nghiệp cháy rừng rực.
Máu nghịch hành ngược dòng thời gian, móng vuốt khát vọng nắm giữ sinh tử. Kẻ mạnh vặn gãy xích trói buộc luân hồi, lòng bàn tay chứa cả vòng xoáy chấp chưởng luân hồi cuồn cuộn. Trên đỉnh Vũ Chi Cực, một đao chém đứt thương khung – vệt sáng xé toạc màn đêm vĩnh hằng, phép tắc nguyên thủy vỡ tan từng mảnh.
Và rồi, trong khoảnh khắc hủy diệt ấy, Vũ Động Càn Khôn bùng nổ. Sóng chấn động cuộn lên tựa thần long giận dữ, vũ trụ co giãn trong tiếng gầm thét của ngàn thiên kiếp. Đất rạn nứt thành vực máu, trời sụp đổ như thủy tinh vỡ – Vũ Động Càn Khôn nghiền nát pháp tắc, biến cốt nhục thành tro bụi, đốt cháy cả nguyện ước ngàn năm.
Nơi đó, lửa chiến đấu sục sôi trong huyết quản tu giả, dục vọng quyền năng bén rễ sâu tựa rễ độc cổ đại. Tiếng gào thét phá vỡ chư thiên, máu tươi tưới đẫm đại đạo – mỗi lần Vũ Động Càn Khôn hiện thế, vạn vật cúi rạp trước uy nghiêm tối thượng của kẻ đứng trên mọi sinh tồn.