Ánh đèn đường nhấp nháy tại thị trấn hẻo lánh chiếu những vệt sáng mờ ảo xuống con đường đất đỏ, nơi người ta vẫn thì thầm gọi là "Vùng Đất Tội Lỗi". Cái tên ấy không phải tự nhiên mà có – nó đọng lại từ những vụ án không lời giải, những đêm mưa dông có tiếng gào thét vọng lên từ khu rừng phía tây. Giờ đây, khi cậu bé 16 tuổi – con trai duy nhất của ông trưởng công an từng hy sinh trong một phi vụ năm xưa – biến mất không dấu vết, cả thị trấn như bị con sóng ngầm xé toạc lớp vỏ im lặng.
Viên cảnh sát trẻ Lộc là người đầu tiên xung phong vào cuộc. Không chỉ vì trách nhiệm – cậu thiếu niên mất tích từng là đứa trẻ Lộc bế trên tay ngày ông anh cả đột ngột qua đời. Cái chết đó vẫn ám ảnh anh như một món nợ chưa trả, và lần này, Lộc quyết không để lịch sử lặp lại. Nhưng càng lần theo dấu vết, Vùng Đất Tội Lỗi càng lộ ra những vết nứt chằng chịt: nhật ký của nạn nhân ghi chi tiết về những cuộc họp khuya của hội đồng thị trấn, bức ảnh chụp lén kho hàng nghi ngút khói đen của gia đình ông Chính – người chú ruột Lộc, cùng những đồn đoán về đường dây buôn lậu chạy dọc con sông chết chóc.
Áp lực dồn anh vào góc kẹt: một bên là lời thề "Vì Nhân Dân phục vụ" khắc trên mộ anh cả, một bên là máu mủ ruột rà – ông Chính từng cõng anh trên lưng qua trận lũ năm 98. Khi tang vật vụ án dẫn đến kho hàng nhà chú, Lộc phát hiện chiếc đồng hồ đeo tay của cậu bé mất tích nằm lẫn trong bao tải thuốc phiện. Lão cảnh sát già gật đầu cay đắng: "Cái thị trấn này không có người vô tội, Lộc ạ, chỉ có kẻ chưa kịp phạm tội thôi."
Vùng Đất Tội Lỗi không ngủ yên đêm đó. Trong căn nhà gỗ xiêu vẹo cuối con hẻm, viên cảnh sát trẻ đối mặt với người chú đang run rẩy cầm súng. Mùi máu tanh lợm từ vết thương trên vai Lộc hòa với mùi mưa ẩm mốc. Tiếng nổ đanh gọn xé toạc màn đêm – không phải từ khẩu súng của ông Chính, mà từ nòng súng người em trai út đứng sau lưng Lộc – đồng nghiệp thân thiết nhất của anh.
Hóa ra lòng trung thành tuyệt đối trong Vùng Đất Tội Lỗi này… luôn có giá.