Xeno – Kẻ Lạc Loài và Cô Gái Sa Mạc Những ngày tháng 17 tuổi của Sienna chưa bao giờ được gọi là "bình yên". Sa mạc Arizona bạt ngàn trải dài phía sau căn nhà gỗ ọp ẹp của cô, thứ địa hình khắc nghiệt ấy lại là nơi Xeno – sinh vật ngoài hành tinh gãy cánh – lựa chọn để đáp xuống. Không phải thứ người ta thường thấy trong phim, Xeno mang vẻ ngoài khiếp đảm: lớp da lốm đốm xám ngắt, hàng chục con mắt màu hổ phách mọc dọc sống lưng gợn sóng, và bộ móng vuốt đủ sức xé toạc thép. Nhưng đôi mắt rực lửa ấy lại lộ rõ nỗi đau khi nó co quắp dưới miệng hố. Sienna không có lựa chọn nào khác ngoài lén mang nước, thức ăn, rồi dần dần… nói chuyện với Xeno. Nó không đáp lời bằng âm thanh. Những hình ảnh kỳ lạ hiện lên trong đầu Sienna mỗi khi chạm vào lớp da ẩm ướt của Xeno: một hành tinh xa xôi ngập lá tím, bầy sinh vật đồng loại đang kêu gào trong im lặng – có lẽ chúng cũng đang mò mẫm tìm kiếm Xeno, như cách những chiếc trực thăng màu đen lặng lẽ vần vũ trên bầu trời sa mạc tuần qua. Sienna chưa bao giờ bận rộn đến thế. Buổi sáng, cô giấu Xeno trong hang động đá núi lửa cũ kỹ – khu vực gã bạn trai tay đeo nhẫn ngón út hình đầu lâu của mẹ cô cảnh báo "cấm vào". Buổi trưa, cô vội vã về nhà nấu cháo cho mẹ – phụ nữ 42 tuổi chẳng còn thiết sống sau cú sốc chồng bỏ đi, chỉ trốn trong chăn ngủ mê man giữa tiếng gõ cửa đập thùng của những con nợ. Chiều tối, khi gã bạn trai của mẹ đến "thăm", Sienna phải nén bực lùi xe pickup ra mép sa mạc, nơi Xeno đang học cách nhấm nháp bánh mì mốc – sinh vật này thôi bò lùi vào bóng tối mỗi khi nghe tiếng cô. Thế giới của cô bé tan vỡ vào một buổi xế chiều đầy bụi đỏ. Mẹ Sienna bất ngờ tỉnh táo, kéo tay con gái ra vườn sau và hét lên trước đống đất đào nham nhở – thứ Sienna đào để chôn giấu vỏ trứng sinh học dính nhớt của Xeno. "Mày đang giấu gì hả?" – mùi rượu whiskey từ hơi thở mẹ bủa vây. Trước khi Sienna kịp bịa lời, tiếng máy xúc ủi đất rú ga ngoài cổng. Xe bọc thép chính phủ dập đèn pha xuyên màn đêm, xả súng bắn chỉ thiên. Xeno gầm gừ sâu trong hang – âm thanh đầu tiên Sienna nghe thấy từ nó, thứ âm thành như dao cứa vào kính. "Đưa nộp vật thể ngoài Trái Đất, mọi hành động che giấu đều bị xử lý hình sự!" – loa phóng thanh rè rè. Sienna lao về phía hang, khúc xương sườn bị đập nát trong vụ xô xát với gã bạn trai của mẹ tuần trước vẫn còn đau nhức. Nhưng lúc này, cô không chỉ chạy vì mạng sống của Xeno. Đám người vũ trang kia sẽ giết mẹ cô nếu phát hiện ra ổ rượu và ma túy trong phòng ngủ, còn gã đàn ông độc ác kia sẽ biến mất như chưa từng tồn tại. Xeno dịch chuyển thân hình khổng lồ ra khỏi hang, mười hai con ngươi đồng loạt nhìn về phía cô bé. Lần đầu tiên, Sienna hiểu được lựa chọn của sinh vật này: nó đang cố phát ra sóng âm làm vỡ toang bộ đàm của đặc vụ, nhưng sức mạnh đó cũng khiến một mạch máu trong mắt nó vỡ tung. Chia sẻ rồi – sinh vật này cũng chỉ muốn sống sót như cô. Cơn lốc sa mạc ập đến đúng lúc, cát bụi cuộn lên như bức màn che. Sienna nắm lấy chiếc chân gầy guộc đầy vảy của Xeno, kéo nó về phía chiếc xe bỏ hoang mà cô từng dùng để trốn những trận đòn của "bố dượng". Họ phải chạy – không chỉ khỏi chính phủ, mà còn khỏi cái bẫy mang tên "gia đình" đã bủa vây Sienna suốt 17 năm. "Tin tao đi," – cô thều thào khi vặn chìa khóa điện, tiếng động cơ gầm lên giữa tiếng súng nổ đuổi theo. Xeno khụy xuống ghế sau, bộ da tỏa mùi ozone cháy khét – cái giá phải trả khi bắn ra năng lượng hủy diệt. Có lẽ nó chẳng hiểu ngôn ngữ của loài người, nhưng Sienna chắc chắn về ba từ duy nhất nó gửi thẳng vào tâm trí cô lúc này: Không bỏ lại.