Xin Chào Jadoo (Phần 1) Mỗi sáng thức dậy, Jadoo như một cơn lốc nhỏ, quyết tâm biến ngày mới thành thứ gì đó khó quên – kiểu "khó quên" khiến lũ trẻ hàng xóm tròn mắt thán phục, còn người lớn thì thở dài bất lực. Cậu chẳng bao giờ tìm rắc rối, nhưng rắc rối lại mê cậu như ong mê hoa. Chỉ cần Jadoo đập tay rủ: "Đi chơi không?" là cả nhà biết ngay – hôm nay sẽ có chuyện để kể. Lần trước, cậu hùng hồn đề nghị cả nhà đi picnic "ngắm bình minh trên đồi". Đúng 5 giờ sáng, Jậm chậm lên đồi, mắt díp lại vì ngái ngủ, Jadoo đã reo lên: "Chỗ này hoàn hảo!"… trước khi mọi người phát hiện ra đống đồ ăn bị bỏ quên dưới bếp. Thay vì ngắm mặt trời, cả nhà cùng ngắm… kiến tha bánh mì sandwich đi thành hàng dài. Bố cười xòa: "Jadoo à, bình minh năm nay nhiều protein quá nhỉ?". Rồi có hôm, cậu rủ lũ bạn thân "thám hiểm" khu vườn ông Tư cuối ngõ – nơi được đồn là có cây ổi "ma" biết tự rụng trái chín. Tưởng tượng cảnh hái lén vài quả ngọt lịm, nào ngờ vừa trèo qua tường, cả bọn đã nhảy tưng tưng trên… luống cải ông mới gieo hạt. Tiếng ông Tư quát vang làm lũ nhóc giật mình té chồm hổm, còn Jadoo vội giơ nải chuối mang theo lên làm "vật hiến tế": "Chúng cháu… mang quà đến biếu ông!". Ông Tư nhìn nải chuối méo mó (vì bị đè nát khi trèo tường), bỗng phì cười: "Mần quái gì mà giống đạo chích xin đầu thú rứa?". Gia đình hay bạn bè đều hiểu: với Jadoo, niềm vui chẳng bao giờ nằm yên trong khuôn khổ. Cậu xô đổ mọi kế hoạch chỉ bằng một câu: "Hay là mình thử…?" – và thế là rắc rối biến thành kỷ niệm, thất bại hóa trò cười. Đời mà, đã gọi là phiêu lưu thì đôi khi phải… dính đầy bùn, nhặt lá ổi trên tóc, hoặc ngồi nhai bánh mì khô vì đồ ăn đã thành buffet cho kiến. Nhưng chẳng ai phàn nàn – bởi họ biết, ngày mai Jadoo lại sẽ nghĩ ra một trò mới, và câu chuyện lại tiếp tục…