Xin đừng cho trẻ em ăn. Dòng chữ nguệch ngoạc bằng máu khô trên bức tường gạch mục đã trở thành lời tiên tri ám ảnh. Mặt đất cằn cỗi khắp miền Bắc, xác chết mục rữa trong những căn nhà hoang. Cả thế hệ người lớn biến mất sau cơn dịch lạ, chỉ còn lại lũ trẻ co ro bên đống lửa giữa hoang tàn... Khi đoàn người nhỏ nhoi quyết định băng rừng về phương Nam, họ không ngờ thiên đường lại nằm trong một căn biệt thự xiêu vẹo giữa rừng sâu. Người phụ nữ với nụ cười rộng đến ghê người đón họ bằng xoong cháo nóng hổi. "Cứ ăn no đi, các con mệt rồi," giọng bà ta ngọt như mía lùi. Nhưng mùi thịt chín bốc lên từ nồi súp khiến bọn trẻ bủn rủn chân tay - thứ mùi tanh nồng, khác lạ, không giống gà hay lợn... Xin đừng cho trẻ em ăn. Ánh mắt hoảng loạn của thằng Tí trước khi nó biến mất hai đêm trước vẫn chưa phai trong đầu thằng Long. Giờ đây, vệt máu loang dưới tầng hầm đã dẫn nó đến chiếc hộp kim loại bị khóa. Tiếng bước chân rỗng dội từ phía sau. Cánh cửa kẽo kẹt mở, bóng người phụ nữ in dài trên vách tường, tay cầm con dao chọc tiết lợn loáng nhoáng dưới trăng…