Năm ba mươi sau Công nguyên, không khí ở vùng đất Palestine se lạnh ngỡ ngàng mang theo những mầm hy vọng. Không chỉ cái lạnh cuối thu, mà cả lòng người đang rộn ràng đợi chờ một tiếng gọi, một Đấng Cứu Thế, Đấng Mê-siái mà các lời tiên tri cổ kính đã hứa hẹn. Mỗi người đều có một hình dung riêng về Ngài: Một vị vĩ nhân quyền uy thống trị? Hay một chiến binh lẫm liệt đánh đuổi kẻ thù? Thế giới bấy giờ đang thở dốc, chờ đợi một ánh sáng xua tan bóng tối.
Và giữa bối cảnh ấy, một người đàn ông步履蹒跚 (dáng đi chậm rãi) xuất hiện. Tên gọi Giê-su. Quen thuộc đến lạ thường với cách ăn mặc của một thợ mộc từ Nazareth, không thánh đường lộng lẫy, không đoàn tùy tùng hùng hổ. Người vừa gật đầu với những người bán cá ven hồ, vừa lắng nghe những tâm sự kín đáo của kẻ quê mùa. Món đồ gì ấy trên người Ngài khiến những người có mắt thấy được lại có thể nhận ra – đó không phải là vương miện hay áo choàng, mà là một Ánh sáng của thế giới, một thứ thứ rọi từ bên trong, thuần khiết và ấm áp lạ thường.
Chẳng bao lâu, một nhóm những người thanh niên bình thường như bao – Giăng, cậu trẻ nóng nảy nhưng trung thành; Gia-cốp, Phi-e-rơ với đôi bàn tay chai sần vì nghề đánh bắt; An-đrê mang theo sự thông tha – bắt đầu cảm thấy trái tim mình rung động lạ thường. Không phải bởi những phép màu rực rỡ (dù Ngài cũng có làm), mà bởi chính Ánh sáng của thế giới tỏa ra từ cách Ngài nói chuyện, nhìn đời, và yêu thương. Một khi đã nhìn thấy ánh sáng ấy, họ không thể quay lại bóng tối. Họ bỏ lại lưới cá, bỏ lại công việc, bước theo một con đường bất ngờ, đầy biến động nhưng cũng đầy ý nghĩa chưa từng biết.
Câu chuyện tuyệt đẹp ấy, phải không? Nó không chỉ nằm trong những trang sách thánh. Nó được kể lại bằng trái tim, bằng những ký ức sống động, qua đôi mắt trong veo và trung thành của người bạn trẻ nhất sứ đồ Giăng. Giăng, người ngồi gần nhất bên cạnh lửa khi trời lạnh, người nghe rõ nhất tiếng thở dài vừa đau buồn vừa yêu thương của Chúa khi cầu nguyện, và là người đầu tiên nhận ra rõ ràng Ánh sáng của thế giới ấy không chỉ chiếu rọi một vùng đất nhỏ bé đương thời, mà là ngọn hải đăng vĩnh hằng dẫn lối cho muôn triệu tâm hồn trong mọi thời đại. Một chàng trai bình thường mang đến một niềm tin phi thường, thay đổi cả dòng chảy lịch sử bằng thứ ánh sáng không thể nào dập tắt.