Bà Bầu Chạy Trốn: Giọt Nước Mắt Vứt Bỏ Quá Khứ
Bữa tiệc cuối năm của công ty Sức Mạnh Tương Lai vốn là bữa ăn của những bộ vest đắt tiền, những tiếng cười có tính toán và ánh mắt tán tỉnh lấp lửng. Nhưng với Lâm Ngữ Mặc, nó bắt đầu như một cơn ác mộng. Cuộc trưng cầu ý kiến dự án mới khiến cô trễ hẹn, áp lực đè nặng lên vai cô nhân viên marketing còn non trẻ. Để quên đi mệt mỏi, cô đã uống... quá nhiều. Chai cocktail trái cây ngọt ngào kia cứ như có ma thuật, ép uống thêm vài ly rượu mạnh hơn, khiến thế giới của cô nghiêng ngả, rạn vỡ thành từng mảng mờ ảo.
Vừa chạm ngưỡng ngộ độ, chiếc váy công sở của cô bỗng như không còn đủ sức đỡ cơ thể kiệt quệ. Hình ảnh của mọi người lao tán thành những màu sắc hỗn độn. Cô không nhớ mình ra về thế nào, không nhớ ai gọi taxi, chỉ còn chìm trong bóng tối và hương thơm đặc trưng của rượu vang đỏ và nước hoa nam.
Sáng hôm sau, Lâm Ngữ Mặc tỉnh dậy như bừng tỉnh từ cơn ác mộng. Nhưng cơn ác mộng thực sự bắt đầu khi nhận ra surroundings: Khăn tắm quý tệ, áo bathrobe sang trọng bên cạnh một tập giấy tờ cần thiết đặt cạnh chiếc giường lớn mềm mại. Và ngay bên cạnh cô, đang ngủ say một giấc trầm mà không một chút xáo động, là người đàn ông khiến trái tim cô nghẹt thở: Tần Mục Xuyên, Tổng Giám đốc đeo kính râm của cả tập đoàn. Người đàn ông nổi tiếng là băng đá, lãnh đạo bằng sự lạnh lùng sắc bén, và quan trọng nhất... gần như không bao giờ để bất kỳ người phụ nữ nào dám đến gần hơn ba bước chân.
Sợ hãi tột cùng dâng trào. Cô như bị đóng băng. "Trời ơi! Không thể nào! Ông ta là... là TỔNG GIÁM ĐỐC! Tôi làm gì thế này?", tiếng thốt lên trong đầu cô nhỏ như tiếng ve trong đêm đông. Hình ảnh trong bụng cô như bị cắt xén tức thời, thay vào đó là sự hoang mang to lớn về nghiệp vụ. Sợ bị chỉ trích, sợ bị sa thải, sợ thành trò cười của cả công ty, sợ biến buổi tiệc vui thành tai tiếng khủng khiếp. Lửa sợ thiêu đốt lý trí. Lâm Ngữ Mặc hành động như một kẻ bị truy nã: cô lén lút mặc lại quần áo, lướt đi như bóng mờ, bỏ lại phía sau chiếc khăn tắm và chiếc băng minh chứng cho đêm định mệnh, vội vã trốn chạy khỏi căn phòng sang trọng ấy như thể chính bản thân của cô cũng là thứ gì đó cần bị vứt bỏ. Chạy trốn, đó là lựa chọn duy nhất nhất trong đầu cô lúc đó.
Hai tháng sau, cuộc sống Lâm Ngữ Mặc có vẻ bình yên trở lại. Cô đã đổi công ty, bắt đầu lại từ con số ở một nơi khác, cố gắng chôn vùi quá khứ đáng sợ trong kho chứa ký ức sâu nhất. Nhưng thân thể cô không nói dối. Một buổi sáng, khi thử thai vô tình cho ra hai vạch đỏ tươi thắm, thế giới của cô sụp đổ hoàn toàn. "Mang thai?", chữ đó như sấm sét đánh trúng tâm hồn cô. Nỗi sợ hãi ban đầu đêm đó giờ đã nhân lên gấp bội, thành một bóng ma ghê tởm mang tên Bà Bầu Chạy Trốn.
"Tính mạng của tôi chắc chắn dừng lại rồi", cô tự nhủ trong nước mắt. "Con đây... là của ai? Làm sao tôi có thể tồn tại khi mang trong mình bí mật khủng khiếp này? Biết đâu nó lại có chút gì đó giống ông ta... Chỉ cần một ai đó nhận ra..."
Cái bụng nhỏ bé của cô, giờ đã bắt đầu hơi nổi lên, không còn là của riêng cô. Nó trở thành bằng chứng vật chất sống động của đêm đó, là lời kết án không thể trốn chạy. Hình ảnh Tần Mục Xuyên với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng đôi mắt đen sâu thẳm hiện về, khiến cô rùng mình. Sự công nhận về việc mang thai với anh đồng nghĩa với việc phải đối mặt với quá khứ, với sự trừng phạt tất yếu từ cấp trên quyền lực nhất mà cô từng có một đêm vô tình "vượt红线". Đứa con là mối liên kết khủng khiếp nhất, cũng là mối đe dọa lớn nhất.
Không còn lựa chọn nào khác. Lâm Ngữ Mặc, người phụ nữ nhỏ bé đang mang trong mình sinh linh của ông trùm lãnh đạo lạnh lùng, quyết định chạy trôn một lần nữa. Lần này, không phải chỉ vì nỗi sợ hãi trước một đêm tình cờ, mà là vì sinh mệnh của cô và của đứa bé chưa chào đời. Cô bắt đầu thu dọn đồ đạc gấp gáp, vứt đi những giấy tờ có thể vết tích, chọn một thành phố thật xa, nơi mà con người sống vô danh. Lòng cô lạnh như băng, nhưng nước mắt nóng hổi rơi trên gương mặt đang cố gắng giữ vững sự bình tĩnh. Đó là cuộc chạy trốn của một bà bầu, một cuộc đào thoát khỏi bóng quá khứ và sự trừng phạt không thể tránh khỏi. Bước chân cô nặng nề, trái tim tan vỡ, nhưng phía trước chỉ có một con đường duy nhất: Tiến về phía trước, chạy trốn, dù biết rằng mối liên kết máu mủ kia sẽ luôn là chiếc dây buộc hữu hình – bụng bầu ngày càng lớn – nhắc nhở cô về đêm định mệnh đó và trách nhiệm mà cô đang gánh trốn. Chuyến tàu bắt đầu lăn bánh, mang theo một tương lai mù mịt và trái tim tan nát của một người phụ nữ đơn độc giữa đời. Bà Bầu Chạy Trốn, vậy là cô đã thành công trong việc biến thân phận mình thành một bí mật giấu kín.