Ánh Sét & Kho Báu Tương Lai
Một cơn sét bất ngờ xé toang màn đêm, rạch ngang không gian giữa khoảnh khắc thăng hoa nhất ân ái. Vệt sáng trắng xóa kèm theo tiếng nổ kinh thiên động địa khiến Vệ Thần mất ý thức. Khi tỉnh dậy, cơ thể đau nhức như bị xé nát, kèm theo mùi nhựa cây và bụi đất non strange gắt lên mũi. Không còn thành phố với đèn neon vang vọng, chỉ còn trời xanh cao vợi, rừng cây um tùm bạt ngàn và… bộ trang phục rách tả tơi đang đẫm bùn lầy của một thiếu niên chừng mười tám, chật vật nằm rũ rượi bên vệ đường cổ xưa.
Hơi thở thơm tho của người tình nhường chỗ cho mùi dã thú hòa lẫn mùi rữa thối của xác chết nửa chìm trong đám cỏ dại. Ánh mắt mơ hồ nhìn thấy những khuôn mặt cổ trang đầy khinh bỉ, xua tay đẩy cậu ra như thứ ô uế. "Thằng con riêng khốn kiếp!", "Gian phu! Gian phú!", những tiếng mắng chửi như dao cứa vào tai. Nhớ về ký ức vừa thấm vào đầu - Vệ Thần, con trai của một thương nhân giàu có nhưng chính thất luôn xem cậu như thú tật, rồi bị vu gian trong kỳ thi Hương cuối cùng - cậu mới hoảng hốt nhận ra: mình đã xuyên không, về thời cổ đại xa xôi, và đang đối diện tử hình!
Khung cảnh trước mắt là pháp trường. Lưỡi đao oai nghiêm của bồ còi táp ngực chực chờ. Buộc tây siết chặt da thịt. Những ánh mắt đám đông không phải thương hại, mà là sự thèm khát mãnh liệt của sự giải trí tàn nhẫn. "Thà bỏ một tên gian phu hơn một trăm kẻ gian phu!" - một cựu lão giận dữ gào lên. Án quyết "Gian trong khoa thi" đã được đưa ra. Không có bằng chứng rõ ràng, chỉ có những lời buộc tội vô căn cứ và lòng dạ đố kỵ của kẻ có quyền thế nơi mặt đất. Chờ đợi cậu chỉ có cái chết chóc thảm hại.
Đứng ngay trước bờ vực của sự tồn vong, Vệ Thần cảm nhận được cái lạnh của thế giới xung quanh, nhưng cảm giác lạnh lẽo sâu sắc nhất lại dâng lên từ trong lòng. Ánh mắt chém ngang qua lưỡi đao cận kề, rồi sự bình tĩnh tuyệt đối, thứ được rèn giũa qua vô số tình huống sống còn ở hiện đại, bắt đầu trỗi dậy. Nó không phải là sự hèn nhát, mà là sự tỉnh táo đến tột cùng của một kẻ sắp mất tất cả.
"BẠN BIẾT GÌ VỀ BẢN CHẤT CỦA MÀU ĐEN?" - Vệ Thphan hét lên, giọng gào nghẹn đi vì sợ hãi nhưng vẫn rành rọt như thép. Tiếng nói như tiếng chuông đồng lạnh, dội ngược lại giữa không khí tĩnh mịch của pháp trường. "MÀU ĐEN NÀY LÀ TỪ NHIÊU LOẠI MỰC KÈM THEO TRÁI THỰC VỊ KIM...!" Cậu thở hổn hển, chỉ tay vào hộp mực và tấm giấy viết đơn từ của quan viên. "CÁC LOẠI MỰC KHÁC CHỈ CÓ MỘT LOẠI TRÁI THỰC...!" Hệ thống của cậu xé nát lôgic thông thường, giải quyết vấn đề bằng những quy tắc vật lý, hóa học mà người cổ đại chưa từng nghe tới. "VÀ NÓ... CHỈ KHI TRỘM THỜI GIAN GIAI ĐOẠN... MÀU ĐEN SẼ BỊ XÓA MỜ MỘT CÁCH... KHÁC BIỆT HOÀN TOÀN!" Cậu trút mớ kiến thức từng được tích lũy trong khoa học hiện đại như một cuộc tấn công không thể cản phá. Mỗi câu chữ không phải là vọng ngữ, mà là con dao sắc bén chọc thủng lớp vỏ giả tạo, phơi bày sự thật bị che giấu một cách trần trụi.
Mặt mọi người cứng đờ. Ông quan cầm đơn từ, dáng vẻ khinh miệt tột cùng trên mặt thoáng qua một nốt trầm luống cuống khó lường. Một cảnh tượng lạ lùng đến rợn người xung quanh cậu. Tiếng gió bỗng dưng gào thét, như thể chính sự thật bị vùi lấp cũng nổi lên chống lại. Mặt trời, lúc trước còn chiếu lờm mờ qua tầng mây, bất ngờ xuyên qua màn sương mỏng manh, đổ một luồng sáng vàng rực rỡ chiếu thẳng xuống tấm đơn từ trong tay ông quan. Ánh sáng nhảy múa trên từng nét chữ, chiếu rọi rõ cả những vết nứt nhỏ trên miếng giấy và... lớp bụi mờ mờ của thứ mực giả mà ông ta cố tình sử dụng. Một sự trùng hợp vô cùng nghịch lý! Một lời tiên tri từ cõi thanh linh hay chỉ là sự giải thích khoa học đơn giản cho hiện quang học? Với những người cổ đại, điều ấy đủ như một ngọn lửa thiêu đốt mọi dối trá.
"Đúng thật, mang mực giả!" - Tiếng reo lên từ đám đông, giờ đây chuyển từ thù hận sang phẫn nộ với chính quyền công sai. Ông quan mặt xám như tro, lùi lại bước, tay run run vì sợ hãi.
Không một chút do dự, quan đầu tỉnh đứng dậy, giọng đầy vẻ kính trọng không bao giờ ngờ tới: "Thần xin bãi lệnh chém! Tên Vệ Thần này... đúng là người có tài năng xuất chúng, mắt thấy tinh vi như thần!" Ông ta gật đầu, ánh mắt tập trung như lôi điện vào Vệ Thman, nói tiếp: "Nguyệt Hạ uyên bác như thần minh, bạo ngôn kinh thiên. Chỉ cần ngươi... chỉ cần ngươi..." Ông ta hít một hơi thật sâu, rồi đưa ra một đề nghị vừa điên rồ vừa đầy hy vọng: "...Hãy chỉ đạo chúng ta sửa sai lại kỳ thi Hương này! Hãy giải mã bí ẩn trước mặt cả thiên hạ! Hãy chứng minh giá trị chân chính của mình! Nếu ngươi thành công, ta xin tấu triều đình phong ngươi làm... Đệ Nhất Trạng Nguyên!"
Ánh nắng chiếu rọi xuống Vệ Thần, khiến giọt mồ hôi lăn dài trên gò má cậu lấp lánh. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức và quyết đoán. Đệ Nhất Trạng Nguyên - danh hiệu cao quý nhất, quyền uy tối cao. Ngay cả khi chưa bước vào con đường đó, tiếng gọi đã như một lời tuyên chiến. Một sự đối đầu trí tuệ với quyền lực tuyệt đối của triều đình. Một cuộc chiến không chỉ vì sự sống còn, mà còn để khẳng định giá trị của những kiến thức tương lai trong một thế giới quá khứ đầy định kiến. Tử thần vừa lùi bước, nhưng một chiến trường mới nguy hiểm và khốc liệt hơn, nơi trí tuệ là vũ khí duy nhất, đang chàng trai trẻ đầy rẫy những bí ẩn từ tương lai phía trước. Cuộc phiêu lưu mới của Đệ Nhất Trạng Nguyên tương lai, bắt đầu từ thanh kiếm của chính nghĩa và ngọn lửa của sự thật, chỉ vừa được khơi mào.