Ba năm. Đúng là ba năm ngày tháng lênh đênh như dòng sông lạnh lẽo sau cơn bão. Ninh Hy và Bùi Khánh Hàn, từng là một cặp đôi sánh đôi như son sắt, cùng trải qua nỗi đau khôn nguôi khi con gái nhỏ của họ ra đi đột ngột. Chia ly là điều không thể tránh khỏi, hai người cứ ngỡ cuộc đời đã kết trang điểm mãi mãi. Vậy mà, ngay khi Ninh Hy vừa thở hắt ra, gạt nước mắt và cố gắng dựng đứng lại cuộc đời với một công ty nhỏ của riêng mình, thì Tán Tỉnh Xong Rồi Chạy thật sự xảy ra. Bùi Khánh Hàn, người từng cùng cô xây dựng từ đầu, giờ đây lại xuất hiện với tư cách một "ông trùm", đại diện cho tập đoàn khổng lồ mới mua thâu công ty – công ty cô kiên trì vun vén suốt ba năm qua. Để làm cho sự việc thêm phần phũ phàng, người bạn gái "tin đồn" thời điểm chia giờ đã sải bước bên anh như một "nóc nhà" quyền lực. Ninh Hy chỉ biết nín thở, nuốt mọi cảm xúc hỗn độn vào trong, siết chặt bí mật khủng khiếp nhất: đứa con trai nhỏ của họ – cậu bé mà cô đã âm thầm ôm ấp, nuôi dưỡng qua từng ngày, gọi cô là mẹ, nhưng chưa một lần cho anh biết sự tồn tại của bé. Cố gắng đè nén, Ninh Hy tập trung hoàn toàn vào công việc, hy vọng Bùi Khánh Hàn sẽ không phát hiện ra "mối liên kết" giữa cô và người phụ nữ quyền lực bên cạnh anh. Nhưng vận mền, hay là định mệnh, lại có cách riêng để vén màn bí mật. Một buổi họp căng thẳng, hay có thể chỉ là lúc bé trai tò mò nhìn vào chiếc điện thoại màn hình khổng lồ của anh, quyết định mọi thứ. Cú sốc không phải đến từ một sự kiện trùng hợp, mà là chính từ đôi môi ngây thơ, giọng nói trong trẻo của con bé: "Bố ơi, bố còn ở đó không? Con đi mẹ vào rồi đó!". "Trời ơi..." – Tiếng thốt lên nhỏ bé của ai đó trong phòng làm chết lặng. Bùi Khánh Hàn, trước đó còn đang ra vẻ quyền lực, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay trợ lý, như thể muốn nuốt chửng tất cả thông tin liên quan đến Ninh Hy và người phụ nữ kia, giờ đây đứng hình như trời ơi luôn. Anh quay phắt lại, mắt như trừng to, nhìn thẳng vào đứa bé đứng bên cạnh Ninh Hy – đứa bé với đôi mắt long lanh hệt như anh, và nụ cười... hệt hệt một ngày nào đó của cô. Làn da tái đi, máu gần như như ngưng đọng. "Gọi... gọi gì?" - Anh cố gắng nói, giọng run rẩy. Đứa trẻ, không hề cảm nhận được không khí căng thẳng, lại mỉm cười tươi rói và vươn tay nhỏ bé về phía anh: "Con gọi bố kia ạ. Mẹ bảo... ngày xưa bố tán tỉnh mẹ rồi chạy mất tiêu, giờ bố lại về!". Cụm từ "Tán Tỉnh Xong Rồi Chạy" vừa được chính con trai anh – tưởng chừng như đã mất mãi – nói ra như một lời trêu đùa ngây thơ, lại chẳng khác nào một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào tim Bùi Khánh Hàn. Mọi suy nghĩ trong đầu anh tan rã: người phụ anh yêu, đứa con anh khao khát được sống lại như một điều không thể, cái chết bi thảm của con gái xưa, ba năm cô đơn của Ninh Hy... tất cả bỗng hiện ra thật rõ ràng và đau đớn. Anh không mua lại công ty rồi cho cô làm dưới quyền chỉ đơn thuần vì kinh doanh. Cái chết của con gái gái đã gieo vào anh một nỗi ám ảnh khủng khiếp – một sự trừng phạt tự nhãn dành cho bản thân, và giờ đây, khi đứa con trai "mất tích" xuất hiện với lời đồn đại vũ đã nhiễm vào nó, anh vỡ òa. Bước chân nặng nề, anh tiến lại gần, đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: "Con... con bé... là... của anh?" – Câu hỏi như một tiếng nổ, khiến cả căn phòng vỡ tung. Sự thật, dù cố giấu kín đến đâu, giờ đã nhảy ra, phơi bày tất cả dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, với sự phũ phàng của chính lời "Tán Tỉnh Xong Rồi Chạy" nói bởi đứa trẻ vô tình. Lời kết chưa viết, nhưng cả ba năm kìm nén giở ngộn dậy, cuốn tất cả vào một cơn lốc của đau thương, ngơ ngác và một tình yêu không bao giờ thực sự chết đi.