Cái tên Kang Tae-ju từng gieo rắc nỗi khiếp sợ trong giới điều tra Seoul. Nhưng giờ đây, ông đứng trước bức tường đá của vùng quê Gangseong, nơi dân làng nhìn ông như kẻ ngoại lai, như một bóng ma của quá khứ bị giáng cấp. Bù Nhìn Bóng Đêm - cái biệt danh đậu lên vai một thám tử tài ba nhưng đã vấp ngã, giờ đây chính là nơi anh gieo đầu giấu mặt. Không ngờ, Gangseong không phải nơi an nghỉ, mà là nơi chuỗi án mạng tàn khốc lần lợt kéo sập màn đêm. Những cái chết man rợ, y hệt một nỗi ám ảnh đã chôn sâu ba thập kỷ trước (1988), đang được tái hiện kinh hoàng. Danh dự và sự nghiệp của Tae-ju tan thành mây khói. Lợi thế duy nhất để vực dậy chính là sự thật đằng sau Bù Nhìn Bóng Đêm – một sự thật tưởng như đã chết từ năm 1988, giờ lại bóc lớp trần trụi dưới làn gió lạnh của thập niên 2019. Nhưng để đào sâu, anh phải quay lại con đường cay đắng nhất: hợp tác với Cha Shi-young, công tố viên anh từng đổ mọi tội lỗi và căm hận nhất, người mà anh cho rằng đã khiến một vụ án quan trọng đi vào ngõ cụt, khiến cái chết thứ tư mang theo bí mật về Bù Nhìn Bóng Đêm mãi không được phơi bày. Sự căm ghét giữa họ như lưỡi dao găm. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Shi-young, Tae-ju thấy được thứ khác: một niềm đam mê nung nấu tìm chân lý, một nỗi dằn vặt giống hệt mình. Họ cùng bị bao vây bởi sự im lặng của quá khứ và sự tàn độc của hiện tại. Lần theo từng dấu vết, họ nhận ra kẻ sát nhân không chỉ sao chép thủ old kinh hoàng của năm xưa. Giống như một nghệ sĩ điên, kẻ đó đang hoàn thành bức tranh máu me dang dở ba mươi năm trước – một "kiệt tác" được Bù Nhìn Bóng Đêm mặc sức vẽ trên xác người, từng mảng một, từng năm một. Bù Nhìn Bóng Đêm không chỉ là tên gọi của một cái bóng ngoài kia; nó là vết tích máu đã khô lắng trong lòng đất Gangseong, là con quái vật đang thức giấc trong bóng tối để khép lại một chương kinh dị chưa bao giờ thực sự kết thúc. Câu hỏi họ phải đối mặt không chỉ là "ai là sát nhân?", mà còn là "sự thật được vùi lấp 31 năm kia, đáng bị khai quật hay được vĩnh viễn chôn dấu?".