Không hiểu vì cơ duyên gì quái đản, Yuji Itadori - gã trai với thể lực kinh người đủ xài chơi cả chục môn thể thao - lại chọn chui tọt vào cái lò CLB Huyền Bí như thế. Mấy anh chị hội trưởng còn đang ngỡ ngàng không hiểu trời sập hay sao mà "quái vật chạy bộ" ở đội điền kinh lại dính vào đám mê mấy thứ ma ma quỷ quỷ. Nhưng Itadori chỉ cười hề hề: "Kiểu gì có yōkai xuất hiện thì đấm cho mấy quả là xong!" Ai ngờ câu nói đùa ấy lại ám vào đời thật. Tất cả bắt đầu từ buổi tập khuya tuần trước. Lúc cả lũ đang sục sạo trong kho tài liệu cũ của CLB thì chiếc đồng hồ quả lắc ở góc phòng đột nhiên chạy ngược. Tiếng rên rỉ nho nhỏ vọng ra từ tủ kính đựng ngọc kỳ lạ, rồi đến lượt cô senpai ngồi gần nhất la thất thanh khi mái tóc dài bỗng quấn quanh cổ như có ai đó giật. Yuji vội giật phăng tập hồ sơ trên bàn ném vào khoảng không, bất ngờ thay - tờ giấy dán kín bùa chú ấy bốc cháy xèo xèo, cuốn theo tiếng thét chói tai vẳng từ hư không. Lúc tiếp viện của Fushiguro xuất hiện, cậu ta chỉ kịp thấy cảnh tượng Itadori đang đè lên đống bài vẽ bùa chú dưới sàn tơi tả, tay đang ghì chặt cổ áo senpai đang mắt trợn ngược, miệng sủi bọt mép… Hóa ra "thần hộ mệnh" xui xẻo của cả nhóm - thứ mà CLB đào được trong chuyến thám hiểm đền hoang tháng trước - chính là Đồ Thể Bị Nguyền Rủa cấp đặc biệt Fushiguro đang săn. Nhìn cái kiểu nó chiếm hữu người cầm nắm đơn giản như chơi rút gỗ ấy, đủ biết chủ quán Trà Sữa Tam Giác cố tình biến lũ sinh viên ngây thơ thành mồi nhử. Giữa đống hỗn loạn người chạy cảnh sát, người gọi xe cứu thương, Fushiguro chỉ liếc mắt qua khẽ "Tch!" trước cảnh tượng Itadori vừa thở hồng hộc vừa lè lưỡi chỉ về phía gói giấy cũ nát góc phòng - thứ hắn đã giấu kỹ dưới gầm tủ khi thấy đồng nghiệp lao tới. Khoảnh khắc ấy, Chú Thuật Hồi Chiến (Phần 3) chính thức mở màn. Itadori lao vào vòng xoáy không phải vì Fushiguro quyến rũ hay vị cứu tinh đẹp trai. Chính cái mùi đất ẩm mốc nồng nặc từ Đồ Thể phả vào mũi gã đã gọi về ký ức bữa cơm cuối của ông nội, về lời trăn trối như bóp nghẹt yết hầu: "Con phải cứu thật nhiều người…" Còn Fushiguro thì cau mày khi ý niệm phân biệt Người và Nguyền trong đầu dần nhòe đi - gã thanh niên vừa mạo hiểm mạng sống ngăn đồng đội sát nhân ấy rốt cuộc, cũng chỉ là một kẻ "bình thường" thôi sao?