Có Một Lá Thư Gửi Từ Thành Phố Cảng, nơi những cơn sóng cảng không chỉ đánh vào bến, còn cuốn đi cả những căn cơ mà nhiều thế hệ vun đắp. Tập đoàn họ Hứa, một ngôi sao sáng trên bến cảng ấy, đang rơi vào hoàn cảnh bấp bênh. Cuộc khủng hoảng như một trận sóng thần kinh hoàng, khiến khối tài sản khổng lồ của họ chao đảo đứng trên bờ vực tan rã. Hứa Vãn Tín, người đang cố gắng bám trụ, hiểu rằng một mình mình không thể chống lại cơn bão. Đành phải ngước nhìn về phía gia đình đã có hôn ước từ trước, hy vọng một bàn tay cứu trợ. Nhưng thế giới xung quanh đầy những con cá mập đang rình rập. Những lời hứa hẹn ban đầu hóa thành màn kịch "thừa nước đục thả câu", để anh chàng Hứa độc diễn giữa biển khơi thị trường lạnh lùng.
Chính trong khắc kho darkest hour ấy, một cánh cửa bất ngờ mở ra từ thành phố cảng. Thẩm Cố, thiên tài công nghệ曾被寄予厚望 đất nước 외, giờ đây, quay trở lại với một tay cầm số cổ phần lớn đến bất ngờ. Không một lời đàm phán phức tạp, anh ta đưa ra một đề nghị chớp nhoáng: một khế ước hôn nhân cùng Hứa Vãn Tín. Đó không phải là tình yêu lãng mạn mà là một sự hợp tác có chủ đích, một liên minh chiến lược trước mắt. Và Vãn Tín, trước tình thế sắp chìm, chấp nhận. Hai đứa con từ hai dòng dõi khác biệt, một đứng trước khủng hoảng dòng tộc, một mang theo sức mạnh công nghệ, bắt đầu hợp lực.
Giữa thành phố cảng nhộn nhịp và đầy âm thầm, họ cùng nhau đối đầu với những làn sóng tiền tệ khổng lồ từ tư bản ngoại lục địa, những âm mưu thâu tóm tàn nhẫn. Họ không chỉ bảo vệ tập đoàn, mà còn phải vạch trần những mưu kế tinh vi của chính dòng họ Thẩm, nơi Thẩm Cố xuất thân. Kề vai sát cánh trong mỗi cuộc chiến, mỗi quyết định kinh tế đầy rủi ro, giữa những đêm bế tắc ở phòng hội nghị nhìn ra cảng đêm, một tình cảm chân thực, ấm áp dần nảy nở. Không còn là giao ước, mà là sự tin tưởng, sự đồng cảm sâu sắc khi cùng nhau gồng gánh trách nhiệm, cùng nhìn thấy tương lai của dòng tộc họ Hứa và thành phố cảng này. Họ đã đập tan mọi âm mưu, dựng lại ngôi nhà tan hoang.
Thế nhưng, khi gia đình ổn định, ông nội Hứa, linh hồn của dòng họ, trong một buổi chiều chiều tà, đưa cho cháu nội một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Bên trong, không chỉ là kỷ vật, mà là Có Một Lá Thư Gửi Từ Thành Phố Cảng thời Dân quốc. Bức thư viết tay, nét tinh xảo nhưng đã ngả màu vàng ố, kể về câu chuyện yêu đương và chống giặc ngoại xâm của một đôi vợ chồng – một nhà nho yêu nước và một kỹ sư thủy đường tiên phong. Họ đã cùng nhau bảo vệ con tàu đóng mới, công nghệ của họ, trở thành biểu tượng cho tinh thần bất khuất của dân tộc trên vùng biển khốc liệt. Đôi khi, dòng chữ trông thật quen thuộc, như bóng ảnh phản chiếu. Ông nội nhìn cháu trai và người cháu dâu, ánh mắt sâu thẳm: "Người ta nói, mối nhân duyên giữa Vãn Tinh và Thẩm Cố, số phận đã sớm dệt nên từ lá thư ấy. Tình yêu của các con, cũng như lòng dũng cảm của bọn họ, chính là sức mạnh bảo vệ thành phố cảng này." Và trong sự im lặng của căn phòng cũ, tiếng sóng vỗ bờ từ Có Một Lá Thư Gửi Từ Thành Phố Cảng như vọng mãi, thì thầm câu chuyện về những thế hệ bất khuất, về tình yêu và trách nhiệm dành cho quê hương biển khơi.