Checco Zalone chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải lo lắng về bất cứ điều gì, bởi ngay từ khi lọt lòng, anh đã được đặt vào cái ghế thoải mái nhất trong nhà. Cha anh, Eugenio Zalone, là ông trùm sản xuất ghế sofa giàu sụ ở miền bắc Italia, cái tên Zalone gắn liền với những bộ sofa da cao cấp được các tỷ phú khắp châu Âu săn đón. Biệt thự của gia đình nằm sát bờ hồ Como, trắng muốt, có hồ bơi vô cực nhìn ra mặt nước xanh ngắt, 12 phòng ngủ mỗi phòng đều đặt một mẫu sofa độc bản từ xưởng của Eugenio, da thuộc ở Tuscany mềm đến mức ngồi vào là muốn ngủ quên.
Sống ở đó, Checco có một đội ngũ người giúp việc người Philippines đông đến mỗi khi anh chẳng bao giờ nhớ nổi chính xác có bao nhiêu người, chỉ biết chắc chắn hơn 10 người. Duy nhất bà quản gia Letty là anh nhớ mặt – bà ấy đã phục vụ gia đình từ khi Checco mới 10 tuổi, giặt ủi đồ cho anh suốt hai thập kỷ, nhưng anh chưa từng hỏi qua bà có mấy đứa con, có bao giờ về thăm quê hương Manila hay không. Muốn ăn dăm bông hay uống sinh tố dâu, anh chỉ cần hất giọng gọi "Này, qua đây một chút", chưa đầy 2 phút đã có người bưng lên tận nơi. Cô bạn gái hiện tại của anh là Sofia, 21 tuổi, người mẫu trẻ từ Mexico, được anh gặp ở một câu lạc bộ bãi biển Ibiza, anh mua luôn cả câu lạc bộ đó chỉ để cô ấy vui, rồi một tuần sau quên béng nó đi. Sofia có 2 triệu người theo dõi trên Instagram, mỗi ngày đăng những tấm ảnh mặc bikini đồ hiệu bên hồ bơi, uống champagne từ sáng, cả thế giới đều bảo cô ấy đang sống giấc mơ có thật. Nhưng Checco thậm chí không biết cô ấy dị ứng hải sản, dù hai người đã hẹn hò được 4 tháng.
Bạn bè của Checco đều là những kẻ cùng chung sở thích: không muốn làm việc. Có Luca con ông chủ chuỗi siêu thị, chưa từng xếp một giỏ hàng nào trong đời; có Giorgia thừa kế vườn nho ở Chianti, cả năm chỉ ghé thăm vài lần để tổ chức tiệc tùng, chẳng bao giờ chạm đến chùm nho nào. Cả bọn thường rủ nhau đi du thuyền sang Portofino mỗi tháng, uống negroni, đánh bài cược rượu vang, cười cợt những kẻ chịu khó đi làm 9 đến 5, bảo rằng "mấy người ấy đang bán linh hồn cho hệ thống đấy". Eugenio, cha của Checco, từng dặn đi dặn lại: "Nghe này Checco, Con đường đúng đắn cho đứa con trai nhà Zalone không phải là khom lưng làm thuê cuốc mướn, mà là hưởng thụ trọn vẹn những gì cha xây dựng được. Đừng bao giờ để ai bảo ngươi phải chạy theo thứ gọi là 'thành công' bằng mồ hôi." Checco tin sái cổ điều đó. Anh có hầm rượu chứa 500 chai Cristal – cái tên anh đặt cho con gái đầu lòng, theo loại rượu vang sủi bọt nổi tiếng của Pháp – nhưng chưa từng mở một chai để uống, cũng chưa từng gặp đứa con gái ấy.
Người ta nhìn Checco ngoài đường ở Milan, xin chụp ảnh cùng, bảo họ sẵn sàng đổi cả đời để được sống như anh. Anh ta cười, gật đầu, nghĩ mình đã có tất cả. Chẳng thiếu gì, thực sự là chẳng thiếu gì. Một buổi sáng thứ Ba, anh đang nằm bên hồ bơi, đeo kính râm, chuẩn bị uống ngụm Bellini đầu tiên trong ngày, điện thoại reo ầm ĩ. 14 cuộc gọi nhỡ từ số lạ, rồi một tin nhắn hiện lên: "Cristal mất tích. 2 giờ nữa có mặt ở đồn cảnh sát Rome, không đến tôi sẽ kể cho báo chí biết ngươi chưa từng gặp mặt con gái ruột của mình." Số điện thoại của Linda, vợ cũ của anh, người anh chưa nói chuyện từ 6 năm trước khi ly hôn.
Checco vội vã bắt chuyến bay riêng đến Rome, Linda không cho anh vào nhà, hẹn gặp ở một quán cà phê bụi bặm gần ga Termini. Cô ấy trông hốc hác, mắt thâm quầng, ném một tập hồ sơ vào tay anh: bảng điểm của Cristal (toàn điểm A môn mỹ thuật, anh không biết con bé thích vẽ), ảnh con bé chụp cùng bạn bè (anh chẳng nhận ra ai), một mẩu nhật ký con bé viết: "Ước gì ba biết màu yêu thích của con là xanh teal." Linda nói, giọng run rẩy: "Nó mất tích 3 ngày rồi. Cảnh sát bảo nó trốn nhà, nhưng tôi biết nó không đi đâu nếu không để lại lời nhắn. Trừ khi... nó đi tìm ngươi. Tháng trước nó tìm thấy Instagram của ngươi, thấy toàn ảnh cuộc sống sang chảnh, nó nghĩ ba nó sẽ quan tâm. Giờ nó mất tích, mà ngươi – cái người đáng lẽ phải là cha nó – chẳng biết nó thích ăn gì, sợ gì, hay thường hay lui tới đâu."
Checco đứng đó, nắm tập hồ sơ run rẩy, bỗng nhận ra cái gọi là Con đường đúng đắn mà cha anh dạy suốt bao năm qua, thực chất là một con đường trống rỗng. Nó đầy những vật chất: xe thể thao đắt tiền anh chưa từng lái, rượu ngon anh chưa từng nếm, người tình xinh đẹp không hiểu anh. Nhưng nó thiếu một thứ duy nhất không thể mua bằng tiền: đứa con gái mang tên loại rượu anh sưu tầm, mà anh chưa từng ôm lấy một lần. Giờ đây, khi lần đầu tiên phải đối mặt với trách nhiệm làm cha, anh ta mới phát hiện ra mình chẳng biết gì về Cristal, chẳng biết làm sao để tìm thấy cô bé, và cái cuộc sống tưởng chừng hoàn hảo kia, thực ra là một cái hố đầy vàng bạc nhưng lạnh buốt, chẳng còn một bóng người thân thuộc.