Mười năm trước, José Sánchez từng là cái tên mà ai nhắc đến cũng lắc đầu: gã phóng viên điều tra nghèo rớt mồng tơi, viết mấy bài phanh phui vụ cẩu xé đất đai của gia tộc Vargas đang nắm quyền, bị đám côn đồ của gia tộc này đánh gãy mấy cái xương sườn, nhà cửa bị lục soát sạch sẽ, phải chui rúc lên vùng núi hẻo lánh sống tạm trong căn lán gỗ rách nát suốt một năm trời. Giai đoạn lao đao ấy tưởng như đã nuốt chửng hết hy vọng của anh, cho đến cái ngày tình cờ gặp Elena Vargas - cô con gái út nổi loạn của tổng thống, đang giả dạng dân thường đi chợ vùng biên. Chuyện tình của họ nhanh như chớp, Elena đưa anh về dinh thự tổng thống, ép cả gia đình chấp nhận đám cưới. Kể từ đó, José chính thức mang danh Con Rể của dòng họ Vargas, cái danh xưng mà trước đây anh từng coi là cái gai trong mắt, giờ lại trở thành tấm khiên chắn vững chãi nhất. Anh vứt bỏ cái râu ria lởm chởm thời làm phóng viên, nuôi bộ ria mép dày cắt tỉa gọn gàng đen bóng, thành cái dấu hiệu nhận diện không lẫn vào đâu được: mỗi lần anh vuốt nhẹ mép ria rồi mở miệng, cả phòng họp nín thở, vì ai cũng biết một câu châm chọc sắc như dao của anh sắp rơi xuống, có thể đánh gãy sự nghiệp của bất kỳ ai. Chính cái lưỡi sắc bén ấy, cộng với cái danh Con Rể đầy uy thế, giúp José leo lên vị trí tay thao túng chính trị số một trong bóng tối. Tổng thống Vargas già yếu hai nhiệm kỳ vừa qua, toàn bộ thoả thuận liên minh, đấu đá nội bộ trong đảng, thậm chí cả mấy vụ bôi nhọ đối thủ đều do anh đứng sau điều phối. Người ta gọi anh là "El Yerno" (Gã Con Rể) sau lưng, vừa sợ vừa khinh, nhưng chẳng ai dám làm gì, vì ai cũng thừa hiểu nếu mất đi sự bảo trợ của gia tộc vợ, José chỉ là cái xác không hồn. Thế mà lần này, mọi thứ không còn như trước. Tổng thống Vargas mất vì đột quỵ cách đây 3 tháng, Elena - người đã mang lại cho anh danh phận Con Rể, giờ lại đang làm thủ tục ly hôn để chạy theo gã nghị sĩ trẻ đảng xã hội. Bà Hortensia, mẹ vợ anh, vốn chưa bao giờ coi anh ra gì, nay nhân cơ hội đó tước sạch mọi chức vụ, cắt đứt nguồn tài chính từ gia tộc, mấy lãnh đạo đảng từng cúi đầu chào anh giờ còn quay sang phỉ nhổ. Hôm qua anh đứng họp báo, vẫn vuốt cái bộ ria mép hằn sâu nếp nhăn vì lo âu, vẫn mở miệng bằng câu châm biếm đầy mỉa mai vẫn dùng suốt mười năm qua, nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười nhạo từ đám đông. Ria mép giờ đã pha sương trắng, không còn nhánh đen bóng oai phong, lời nói cũng chẳng còn sức nặng: ai cũng thấm thía, gã Con Rể không còn được gia tộc vợ che chở, giờ chỉ là José Sánchez - gã phóng viên nghèo bị đánh gãy xương sườn ngày nào, chẳng còn chút quyền lực nào cả.