Kiếm Lai (Phần 2) - Lưỡi Huyết Vạch Cõi U Minh Trần Bình An đứng giữa tầm mắt vô tận, hai tay nắm chặt Kiếm Lai. Không phải một thanh kiếm tầm thường, mà là tinh hoa của sát khí hội tụ ngàn năm. Chít... chít..., lưỡi kiếm rung nhẹ như rồng ngủ mơ thấy máu, ánh bạc lóe lên từng hồi cắt đứt từng mảng sương đêm. "Muốn nuốt trọn cốt xương ta ư?" Hắn khẽ bật cười, bước chân giẫm mạnh xuống đất. Rầm! Một tiếng nổ đục ù tai, vết nứt như rắn độc bò dài từ dưới gót hắn, đâm xuyên qua dãy núi Thái Cổ phía trước. Nham thạch đỏ rực phun trào, nhưng chưa kịp chạm tới vạt áo bạc đã bị kiếm khí xé tan thành tro bụi. Kiếm Lai (Phần 2) chính là thứ vũ khí dám đùa giỡn với lửa địa ngục! Bóng tối bỗng hóa thành quỷ vương, gào thét vồ tới. Chỉ một nhát chém ngang – không biết kiếm đi từ phương nào, chỉ thấy trời đất chợt sáng bừng. Luồng khí xanh lè như muốn nuốt cả bóng đêm, quỷ vương tan thành trăm mảnh, khói đen bốc lên rồi tắt ngấm. Kiếm phong chưa dừng lại, vút qua biển Đông Hải, nước biển ầm ầm tách đôi, lộ ra lòng sâu thăm thẳm, cá lớn hóa thành thây ma nổi lềnh phềnh trên mặt sóng. Chưa đủ – Kiếm Lai quay ngoắt lại, đâm thẳng vào không trung. Vết rách dài hé lộ hỗn độn nguyên thủy, lôi đình trắng xóa, phong vân biến sắc. Cổ thần thánh ẩn trong mây cao run rẩy, vội lẩn vào cõi vô hình, không dám dòm ngó. Bình An đưa tay chộp lấy một tia chớp, nghiền nát trong lòng bàn tay: "Lớp mục ruỗng này, không đáng ta xuống kiếm!" Thành trì Vĩnh Dạ chắn ngang đường, ngạo nghễ vươn bức tường cao nghìn trượng. Kiếm Lai bỗng rú lên như chim ưng đói, lưỡi kiếm vẽ thành chữ "Phá", vù… một tiếng chói tai xuyên qua đá tảng. Tường thành đổ sập, bụi đất dựng thành cột cao, nhấn chìm tiếng kêu thảm của vạn binh lính… Kiếm Lai (Phần 2) chính là thứ ngạo nghễ vô song! Nó không cần người cầm, chỉ cần ở đó thôi, đủ khiếp vía chư thần. Trần Bình An khẽ nhổ bã nước bọt về phía cốc xương khô dưới chân, bóng lưng gầy hòa vào hoàng hôn đẫm máu. Hắn còn phải đi tiếp – đập tan ngục tối cuối trời, lật đổ tòa tháp trăm tầng giam giữ mặt trăng, và đưa Kiếm Lai chạm tới đỉnh Thiên Môn. Ai dám chặn? Lưỡi kiếm chưa bén mòn đâu!