Shigeo bước ra khỏi cổng tù trong cái lạnh của buổi sớm mai, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại những mảnh vỡ của nỗi sợ hãi và tủi hờn. Anh chưa kịp hít thở bầu không khí tự do, thì những bóng người quen thuộc nhưng đã xa lạ đã vây quanh. Không một lời cảnh báo, chỉ là những cú đấm, những cú đá tàn bạo trút xuống như mưa. Cơn bạo hành ấy không chỉ còn lại trên người anh những vết bầm tím, mà còn giáng một đòn trí nhớ nặng nề – những ký ức về cuộc đời trước kia, về chính bản thân mình, vỡ vụn, tan thành tro bụi. Shigeo trở thành một tờ giấy trắng, lạc lõng giữa dòng người, không quá khứ, không tương lai.
Trong thành phố rộng lớn và vô cảm ấy, một sự ngẫu nhiên như định mệnh đã diễn ra. Kasumi – người con gái của một thời thanh xuân đã mãi xa – bây giờ là quản lý của một ban nhạc nhỏ, đang vật lộn với những bài hát chưa rõ danh tính và những nhân sự thiếu ổn định. Trong một lần đi ngang qua một con hẻm tối, cô nhìn thấy một người đàn ông gầy guộc, lạc lõng, đang run rẩy vì đói và sợ hãi. Dẫu không nhận ra được, nhưng có một cái gì đó trong ánh mắt trống rỗng của Shigeo lay động trái tim Kasumi – một thứ cảm giác mơ hồ về quá khứ chung. Dù không biết tên, cô vẫn đưa anh về, cho anh chỗ ở tạm trong căn phòng chứa đồ của ban nhạc, và giao cho anh những công việc nhà nhẹ nhàng, như một sự cứu trợ vô điều kiện.
Một buổi tối, ban nhạc đang tập luyện với một ca khúc mới, lời bài hát buồn bã về sự chia ly và nỗi đau mất mát. Trưởng ban nhạc bực tức vì giọng ca chính không đạt yêu cầu. Trong căn phòng im lặng, một tiếng thở dài nhỏ vang lên từ phía góc kho hàng – nơi Shigeo thường ngồi những lúc không việc. Anh cất lời, không ý thức, như một sự phản xạ với nỗi đau nào đó thấm sâu trong ký ức tưởng như đã chết:
“La la la… Ở nơi tận cùng của nỗi đau…”
Giọng anh khàn khàn, đầy vết nứt, nhưng lại mang một sức nặng tình cảm khiến cả phòng đông người đều phải nín thở. Có một sự chân thực, một vết nứt vừa khỏi lành mà còn ướt đẫm, trong cách anh hát. Kasumi như bị sét đánh. Đó không chỉ là âm thanh. Đó là một tín hiệu. Một mảnh vỡ trong bức tranh ký ức hỗn mang của Shigeo đã bắt đầu tìm lại được đường về, qua âm nhạc. Cô vội vàng đưa anh đến micro, kể cho anh nghe về ban nhạc, về ca khúc, như một lời mời gọi.
Từ đó, cuộc đời của Shigeo bắt đầu xoay quanh những giai điệu. Mỗi lần hát là một lần anh chạm vào một chút ký ức. “La la la Ở Nơi Tận Cùng” trở thành một từ khóa, một mật mã – không phải trong lời bài hát nào có sẵn, mà là nơi sâu kín nhất trong tâm trí mình. Khi anh hát nốt cao ấy, những hình ảnh mơ hồ về một người phụ nữ tên là Kasumi trong quá khứ xa xôi, về một cuộc tình say đắm và cả một sự phản bội đen tối, dần hiện ra phía sau làn sương đặc quánh của quên lãng. Hát không còn chỉ là âm thanh. Đó là hành trình. Hành trình leo lên từ “nơi tận cùng” – nơi cuối cùng của mọi thứ, nơi trí nhớ chôn vùi mình – để nhìn lại, để hiểu, để tha thứ.
Kasumi, bỗng nhiên từ một người quen cũ trở thành người dẫn lối, người cùng nhau viết nên chương mới. Cô giúp Shigeo gọt giũa giọng hát nguyên thủy ấy, biến nó thành một vũ khí mạnh mẽ, một lời tuyên ngôn về sự hồi sinh. “La la la Ở Nơi Tận Cùng” trở thành ca khúc chủ đạo, một bản hòa ca giữa nỗi đau quá khứ và hy vọng hiện tại. Mỗi buổi tối, khi bóng đèn sân khấu chiếu rõ, Shigeo nhìn xuống dòng người và biết, anh không còn một mình. Anh đã tìm thấy âm thanh của mình ở “nơi tận cùng” nhất của trái tim, và từ đó, chỉ có thể lên cao. Hành trình tìm lại bản thân vẫn còn dài, những nốt nhạc vẫn đôi khi chập chờn, nhưng âm thanh “la la la” ấy đã trở thành ngọn đèn, chỉ đường cho anh bước tiếp, xuyên qua màn đêm quá khứ.