Tiếp nối hành trình chia sẻ về những góc khuất, những vui buồn trong việc nuôi dạy con cái, hôm nay Làm cha mẹ (Phần 6) chọn gia đình Braverman – nhân vật chính của loạt phim truyền hình Mỹ Parenthood – làm ví dụ điển hình cho câu mô tả: "Những thử thách và gian truân của gia đình Braverman đông đúc, đầy màu sắc và không hoàn hảo". Câu nói ngắn ngủi này thật ra chưa đủ để nói hết cái chất đời thường nhói lòng mà gia đình năm thế hệ này mang lại. Đầu tiên là cái sự "đông đúc" đến nghẹt thở. Zeek và Camille Braverman, cặp vợ chồng có 4 người con: Adam – cậu cả trách nhiệm, Sarah – cô con gái nghệ sĩ lông bông, Crosby – anh chàng chơi bời phong độ, và Julia – cô út thông minh đa nghi. Mỗi đứa lại rẽ hướng riêng, lập gia đình, sinh con, nên mỗi lần cả nhà họp mặt là cả một rạp xiếc: trẻ con chạy nhảy leo trèo, người lớn tranh cãi chuyện học hành, việc làm, sức khỏe, bát đĩa chưa kịp rửa đã có người làm vỡ, bánh sinh nhật quên bỏ lò thì Max – thằng cháu trai bị tự kỷ của nhà Adam – lại lên cơn giận dữ. Đông đến mức có lúc Camille phải chạy vào nhà vệ sinh khóa trái cửa lại để có 5 phút yên tĩnh, đủ thấy cái sự náo loạn của gia đình này. Mà đông đảo đâu phải chuyện khó nhất. Thử thách và gian truân nó nằm ở chỗ mỗi nhánh gia đình đều có cái gánh nặng riêng không ai giống ai. Adam và vợ Kristina suốt mười mấy năm đối mặt với việc nuôi dạy Max bị rối loạn phổ tự kỷ: từ lúc Max 5 tuổi không nói được câu nào, đến lúc học cấp 2 bị bạn bè trêu chọc, Kristina từng kiệt sức đến mức ngồi bệt giữa siêu thị khóc nức nở vì Max làm rơi cả giỏ hàng, Adam từng đánh nhau với phụ huynh khác vì họ nói con mình là "quái vật". Sarah, sau khi ly hôn, đưa cả hai đứa con về nhà bố mẹ ở, vừa phải lo kiếm việc làm viết lách freelance lương bèo bọt, vừa phải dạy con gái Amber tuổi teen ngỗ ngược đang loay hoay với chuyện yêu đương, con trai Drew nhút nhát bị bắt nạt ở trường. Cô từng phải đi xin việc ở tiệm cà phê, từng đứng trước nguy cơ mất quyền nuôi con vì không có thu nhập ổn định. Còn Crosby, anh chàng hát rock, chơi bời bao năm, bỗng một ngày có con trai Jabbar với bạn gái cũ Jasmine, phải học cách thay tã, cho con ăn, hòa giải mối quan hệ với Jasmine trong lúc công ty sản xuất nhạc của anh đang bên bờ phá sản. Em gái Julia, luật sư giỏi giang thu nhập cao, luôn gồng mình làm bà mẹ hoàn hảo cho cậu con gái Sydney, đến khi nhận nuôi cậu bé Victor từ trại trẻ mồ côi thì mọi thứ đổ vỡ: Victor gặp khó khăn hòa nhập, trộm cắp, đánh nhau, Julia stress đến mức ngoại tình với đồng nghiệp, chồng cô là Joel bế tắc đến mức chuyển ra ở riêng, suýt ly hôn. Đến ông bà Zeek – Camille cũng không ngoại lệ: Zeek từng che giấu việc mình bị bệnh tim, Camille từng cảm thấy hối hận vì dành quá nhiều thời gian chăm sóc con cháu mà quên mất đam mê hội họa của mình, từng có lúc bà muốn bỏ nhà đi du lịch một mình để tìm lại chính mình. Nhưng chính những khó khăn đó lại làm nên một gia đình "đầy màu sắc", chẳng bao giờ nhàm chán. Có những lúc cả nhà ngồi quanh bàn ăn cãi nhau nảy lửa về chuyện Julia có thiên vị con đẻ hơn con nuôi không, có lúc Zeek dạy cháu trai đánh bóng chày, vừa dạy vừa chửi bới lắp bắp vì không biết giải thích sao cho dễ hiểu. Có lúc Sarah và Adam nhắc lại chuyện ngày xưa bố mẹ thiên vị đứa này đứa kia, cười giỡn đến chảy nước mắt. Có lúc Kristina bị ung thư vú, cả gia đình rally quanh bà, tổ chức buổi hòa nhạc gây quỹ, Max dù không biết bày tỏ cảm xúc nhưng vẫn vẽ tặng mẹ bức tranh nguệch ngoạc viết "Mẹ là siêu nhân". Màu sắc đâu chỉ là vui, là buồn, nó là cả sự đan xen giữa những khoảnh khắc đau lòng và ấm áp, giữa những tiếng cãi vã và tiếng cười giòn tan. Và tất nhiên, không ai trong gia đình này "hoàn hảo" cả. Zeek là người bố trách nhiệm nhưng từng lừa dối vợ trong thời gian đi lính, có đứa con riêng mà suýt không nhận. Camille là người mẹ tuyệt vời nhưng từng có lúc ghét cái sự ồn ào của con cháu, muốn tống hết bọn chúng đi. Adam từng để áp lực công việc làm anh trở nên cục cằn với vợ con, Sarah từng hẹn hò với một người đàn ông đã có vợ mà không biết, Crosby từng vụng về để Jasmine phải khóc vì anh không hiểu chuyện nuôi con. Julia từng làm sai lầm ngoại tình, phải mất mấy năm mới chuộc lại lỗi lầm với chồng với con. Họ không phải là những siêu anh hùng, không có câu trả lời cho mọi vấn đề, họ đôi khi làm tổn thương nhau, đôi khi bỏ mặc nhau, nhưng cuối cùng vẫn ngồi lại với nhau, vẫn yêu thương nhau dù mọi thứ không như ý. Chính cái sự không hoàn hảo đó mà gia đình Braverman lại là ví dụ chân thực nhất cho Làm cha mẹ (Phần 6). Làm cha mẹ đâu cần phải hoàn hảo, đâu cần phải có gia đình nhỏ nhắn gọn gàng, đâu cần phải tránh hết mọi thử thách. Cha mẹ là học cách chấp nhận sự hỗn loạn, là đứng trước những gian truân mà vẫn cố gắng đưa tay nắm lấy tay con, là thừa nhận mình sai, là học cách yêu thương cả những phần không hoàn hảo của gia đình mình. Gia đình Braverman đông đúc, lộn xộn, đầy thử thách, nhưng chính nhờ đó mà nó trở nên rực rỡ, trở thành nơi mà dù đi đâu, mỗi thành viên vẫn muốn quay về.