Lời gió hú - Hồi ức điện Tuyên Hóa
Gác Ngọc Sương chìm trong cơn bạo tuyết, từng hạt tuyết đập vào song cửa như xé nát quãng đời còn sót lại. Tiêu Linh gượng nâng chiếc kim ước nhuốm máu - thứ duy nhất còn sót lại từ đêm động phòng hoa chúc, cũng là thứ định mệnh đã đâm xuyên tim nàng ở kiếp trước.
Linh Hy Chi Hương - mùi hương trầm mục nồng đượm từ lư hương đồng vỡ tan, quấn lấy sợi tóc bạc buông lơi trên vai áo. Mười ba vòng luân hồi. Mười ba lần tỉnh dậy trong thành sắt thép này với hình hài hai mươi tám tuổi - đúng một tháng trước ngày mộ bia dựng lên nấm đất vàng. Nhưng chỉ lần này, ngọc bội Hoa Tư bỗng rực lên ánh lam kỳ dị dưới trăng, đốt cháy ký ức như mở kho chữ bùa tà mị bên trong viên ngọc.
"Sao nàng vẫn cố cầm đồ chơi ấy?"
Lý Vân Hy bóng đen đứng sững cuối hành lang, thanh kiếm "Tuyết Sát" đeo hờ hững bên hông, phong thái lạnh hơn cả gió thổi qua rèm ngọc. Đôi mắt hắn chứa nghìn mũi dao găm - vẫn nguyên vẹn thần thái ấy từ đêm Bắc cung bốc cháy năm xưa, khi tiếng nàng thét "Hắn vô tội!" chìm nghỉm dưới lưỡi kiếm bạo tàn.
Tiêu Linh khẽ chùi máu thấm ở kẽ móng tay. Đây là lần đầu sau mười hai kiếp, nàng nghe thấy tiếng thở dài phảng phất sau rèm buông: "Ta đã đốt cả vườn mai trắng ngày cưới..."
Cuộn chỉ đỏ chằng chịt sau hoành phi Chính điện bỗng vỡ òa từng sợi. Cái chết của Quý phi Từ Ý năm Đại Nghi thứ tám, án oan của Trấn quốc tướng quân, thậm chí bộ hài cốt trẻ em chôn giữa tiệm hương Nhược Cốc - tất cả đều dẫn về một chữ Hương trong tên gọi mỹ miều Linh Hy Chi Hương - mùi hương che đậy độc dược từ phương Nam.
Mưa tuyết gõ nhịp lên mái ngói lưu ly. Nàng chạm tay vào vết sẹo chữ "Bội" sau gáy - dấu ấn ma thuật kết nối những mảnh đời bị lãng quên. Lý Vân Hy bỗng đổi giọng khi nhìn thấy viết sẹo rực đỏ: "Đông cung phế tự... người đứng đấy có phải...?"
Cung điện cổ vụt hiện hình trong hồi ức. Bảy ngọn nến xanh khắc tên Thất thập nhị dưỡng mẫu bị thảm sát. Tiếng gõ của thư sinh Giang Trầm xưa kia liên tục dội lại từ bức tường Tường Vân: "Hoàng hậu còn nhớ song tử ngọc duyên bên hồ Ngưu Chử?"
Trầm hương cháy rực. Băng huyết trên tấm lụa Hoàng thành thấm ướt tay. Vòng xoáy đa nghi kết thúc bằng mũi dao găm nàng tự đâm vào tim. Nhưng lần này, từ ngực áo đứa bé bị nhốt trong hầm Tây cung, lăn ra chiếc vòng ngân tý xuyến khắc bốn chữ: Linh Hy - Chi - Hương.