Một bác sĩ pháp y tài giỏi và một quan chức chính phủ điều tra những ca tử vong khó lý giải, hé lộ nguyên nhân ẩn giấu, trả lại sự trân trọng cho những người đã khuất.
Họ gặp nhau lần đầu ở phòng làm việc của bác sĩ Linh, trong khu nhà cấp 4 cũ kỹ của bệnh viện pháp y quận, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, mùi formalin nồng nặc lẫn với mùi cà phê đá không đường của quan chức Trần để lại trên bàn. Linh đã làm nghề 12 năm, những ngón tay thon dài của cô in hằn vết chai của nhựa găng tay, một vết sẹo nhỏ trên ngón trỏ trái là do xương sườn gãy của một nạn nhân cũ cứa vào lúc cô mới vào nghề. Trần làm ở Văn phòng Pháp chế Ủy ban Nhân dân thành phố, bàn làm việc của anh chất đống hồ sơ manila, mỗi tập đều kẹp một tấm ảnh của người đã khuất ở mặt trước: có cụ già cười tươi trong ảnh chụp chung gia đình, có thanh niên mới lớn đang giơ hai ngón tay hình chữ V, có đứa trẻ cầm bong bóng màu hồng. Tất cả đều có chung một dòng chữ ở góc hồ sơ: "Nguyên nhân tử vong ban đầu: Chưa rõ". Anh có một cô con gái 10 tuổi, mỗi lần gặp nạn nhân nhỏ tuổi, anh lại nhớ đến con mình, nên luôn cố gắng kiểm tra kỹ nhất có thể, dù đôi khi phải làm việc đến 2 giờ sáng, áo sơ mi nhăn nheo, cổ áo bẩn vì vội vàng đi hiện trường.
Mỗi khi có một hồ sơ được chuyển đến, việc đầu tiên Trần làm là gọi cho người thân của nạn nhân—người mà họ gọi là LOVED ONE. Có bà vợ trẻ khóc nghẹn khi bảo chồng mình sợ độ cao, không bao giờ leo giàn giáo không dây bảo hộ, thế mà báo cáo ban đầu lại ghi là "ngã từ giàn giáo công trình". Có cậu thanh niên 19 tuổi, LOVED ONE duy nhất của cậu là bà nội 80 tuổi, bà khẳng định cháu mình không biết bơi, không bao giờ lại gần con kênh tối om sau xóm trọ, vậy mà lại được tìm thấy nổi dưới đáy kênh. Có cả LOVED ONE là một nhóm bạn học cũ, thắc mắc tại sao cô bạn thân không có tiền sử bệnh tim lại đột ngột tử vong trong phòng trọ khóa trái cửa. Linh từng tìm thấy nửa củ khoai lang nướng còn ấm trong túi áo của một người đàn ông vô gia cư, xác định được đó là món ăn yêu thích của ông, rồi thông báo cho người chị gái đã đi tìm ông suốt 3 năm—LOVED ONE duy nhất của ông khi còn sống—biết rằng ông đã được ăn bữa ăn cuối cùng mình thích trước khi qua đời. Cô không chỉ tìm kiếm nguyên nhân cái chết, còn lục soát từng túi áo, túi quần của nạn nhân, ghi vào cuốn sổ nhỏ bìa da đã sờn cạnh: nạn nhân nam 34 tuổi, trong túi quần có bao thuốc lá hiệu Vim, chắc là giấu vợ không cho hút; nạn nhân nữ 67 tuổi, cổ đeo mặt dây chuyền bạc có ảnh cháu trai, đang chờ kết quả xét nghiệm máu vì thuốc huyết áp của bà ở viện dưỡng lão bị pha loãng.
Trần thì rong ruổi khắp nơi, tìm gặp nhân chứng, kiểm tra bảng lương của công nhân, tra soát sao kê ngân hàng của người có liên quan, đôi khi phải nhận những cuộc điện thoại đe dọa, những phong bì tiền được gửi đến nhà, anh lẳng lặng cất vào két sắt của cơ quan để làm bằng chứng. Có những vụ họ thắng: ông chồng công nhân được minh oan, kẻ quản lý công trình đã đưa hối lộ cho bác sĩ pháp y ban đầu để giả báo cáo bị bắt, LOVED ONE của ông là vợ con được nhận tiền đền bù, đám tang được tổ chức đúng nghi thức, ông được chôn cất trong chiếc áo đấu bóng đá yêu thích thay vì tấm liệm rẻ tiền viện đưa cho. Có những vụ họ thua: vụ cô gái trẻ bị xe tông trốn, tài xế là con trai quan chức cấp cao, bằng chứng bị "mất tích" trong lúc vận chuyển, LOVED ONE của cô là bố mẹ già phải chôn con gái trong mảnh đất chung của nghĩa trang, không một lời xin lỗi. Đêm đó Linh ngồi khóc trong phòng kho đồ của bệnh viện, Trần ném cốc cà phê xuống đất, nước đen loang ra sàn nhà lạnh lẽo.
Nhưng họ vẫn tiếp tục. Vì mỗi người chết không chỉ là một con số trong báo cáo, họ là người cha, người mẹ, người con, người bạn—là LOVED ONE của ai đó đang chờ đợi. Khi họ hé lộ được nguyên nhân ẩn giấu, dù là nhỏ bé, họ cũng trả lại được sự tôn trọng cho người đã khuất: không còn là cái chết vô nghĩa, không còn là lỗi lầm của nạn nhân, chỉ là sự thật, đau đớn nhưng rõ ràng, để những LOVED ONE còn lại có thể chữa lành, dù chỉ một chút.