Claudio cầm tấm giấy báo thăng chức trên tay, ngón tay còn dính mùi mực từ cái máy in cũ kỹ ở văn phòng bảo hiểm chi nhánh Sài Gòn, tự nhủ đây là cái tát trợ cấp cho 8 năm anh ngồi lì ở đó, ăn mì gói tại bàn, trực đêm xử lý đòi bồi thường lũ lụt, bỏ lỡ đám cưới em gái rồi cả sinh nhật mẹ để chạy chỉ tiêu. Chức danh Điều phối viên chính sách nghe oai phong, lương tăng 30%, nhưng dòng chữ phụ đính kèm làm anh chùn bước: "Chuyển công tác đến thị trấn Dương Hòa, huyện vùng cao tỉnh Lai Châu".
Mất 14 tiếng ngồi xe giường nằm, rồi thêm 2 tiếng ôm lưng tài xế xe ôm chạy lên dốc núi đất đá lởm chởm, Claudio mới đến được Dương Hòa. Thị trấn bé tí, chỉ một con đường bê tông duy nhất xuyên qua, buổi tối 6 giờ đã tắt đèn, sóng điện thoại chỉ có ở mỗi trụ sở xã, văn phòng bảo hiểm của anh nằm trên lầu một quán phở bà Tâm, chật chội đến mức quay người là đụng bàn ghế. Mấy tuần đầu anh sống như người mất hồn, nhớ mùi cà phê vỉa hè Sài Gòn, nhớ tiếng xe cộ ồn ào, chỉ còn con chó mèo hoang chạy theo anh từ bến xe, anh đặt tên là Bơ, làm bạn duy nhất.
Mọi chuyện bắt đầu rời rạc từ cái đêm mưa tầm tã đầu tháng thứ hai. Ông Tuấn chủ cửa hàng tạp hóa dưới chân dốc đập cửa phòng anh lúc 5 giờ sáng, mặt mũi thất thần: "Cháu ơi, xe bán tải của chú bị đốt rồi! Đậu trước nhà mà sáng ra chỉ còn khung sắt thôi!" Claudio chạy xuống, mùi nhựa cháy khét lẹt còn bốc lên nghi ngút, chiếc xe dán sticker đội bóng điện tử vẫn còn nguyên cái góc chưa cháy hết. Anh giám định, thấy ông Tuấn có mua bảo hiểm toàn diện 6 tháng trước, hồ sơ đầy đủ, liền làm thủ tục chi trả ngay.
Chưa đầy 10 ngày sau, đến lượt xe máy của ông Minh chạy xe ôm, rồi xe hơi cũ của cô Lan dạy tiểu học, rồi xe tải chở nông sản của anh Thắng. Tất cả đều bị đốt đêm khuya, đậu ở những chỗ không có điện thắp sáng, không camera, không nhân chứng. Chỉ trong một tháng, 7 chiếc xe các loại biến thành đống sắt vụn.
Áp lực bắt đầu đổ về đầu Claudio. Anh Hùng, quản lý vùng ở Hà Nội, gọi điện mắng xối xả mỗi ngày: "Mày điên à? Dân vùng này quen làm giả hồ sơ trục lợi bảo hiểm từ lâu rồi, đốt xe tự tạo rồi đòi tiền, tao bảo mày tạm dừng chi trả, mày còn tự ý chuyển tiền cho nó? Mày muốn mất việc hả?" Không chỉ từ trên, cả người dân trong thị trấn cũng bắt đầu nhìn anh với ánh mắt nghi kỵ. Có hôm anh đi xuống xã giám định, có người ném hòn đá văng qua cửa sổ văn phòng, mấy đứa trẻ chạy theo hét: "Tay sai công ty thành phố! Hứa chi trả rồi lại lằng nhằng thủ tục!"
Claudio không tin dân nghèo khổ ở đây lại làm liều như thế. Thấy ông Minh khóc ròng vì chiếc xe máy là cả tài sản duy nhất, cô Lan phải xin nghỉ dạy để đi vay tiền mua xe mới, anh càng cố mở hết hồ sơ, nhanh chóng duyệt chi. Đêm ngồi nhìn đống hồ sơ dưới ánh đèn dầu, anh chợt nhớ lại cái khóa đào tạo nhân viên mới năm ngoái, giảng viên có nhắc đến Lý Thuyết Kính Vỡ: chỉ cần một ô cửa kính trong tòa nhà bị vỡ mà không ai sửa, chẳng mấy chốc tất cả cửa kính khác cũng sẽ bị đập nát, vì nó gửi đi tín hiệu rằng nơi này không ai quản lý, sự hỗn loạn được chấp nhận.
Anh để ý thấy mấy cái chi tiết kỳ lạ: tất cả xe bị đốt đều mua bảo hiểm của công ty anh, không hãng nào khác có mặt ở Dương Hòa. Chất lỏng đốt cháy đều là xăng loại rẻ tiền bán ở quầy ven đường đầu dốc, do một người lạ từ dưới tỉnh lên thuê bán. Các vụ cháy đều xảy ra sau khi có đoàn người lạ mặc vest đến thị trấn gặp trưởng xã vài lần.
Anh tìm gặp anh Duy, công an thị trấn làm việc 20 năm, uống hết ba chén rượu ngô mới chịu nói: "Mấy vụ này không phải dân mình làm đâu. Là cảnh báo thôi. Mày biết không, Dương Hòa nằm trên mỏ vàng đa kim trị giá mấy nghìn tỷ, tập đoàn khai khoáng Hà Thành muốn thâu tóm đất đai, dân mình không chịu bán đất tổ tiên, tụi nó mới về đây gây rối. Đốt xe, đập phá cửa hàng, để tạo ra sự hỗn loạn theo cái Lý Thuyết Kính Vỡ mày nói ấy, khiến dân mình sợ hãi, tự nguyện bán đất rẻ cho tụi nó."
Cú sốc lớn nhất ập đến khi Claudio mở cái tập hồ sơ anh Hùng gửi lên từ dưới, trong đó có các bảng kê hoa hồng chuyển khoản từ tài khoản tập đoàn khai khoáng vào tài khoản cá nhân của anh Hùng, kèm theo ghi chú "Phí hỗ trợ chi trả nhanh đòi bồi thường". Hóa ra công ty bảo hiểm của anh cũng nhúng chàm: anh Hùng nhận tiền để chỉ đạo Claudio duyệt chi càng nhiều vụ cháy càng tốt, càng nhiều xe bị đốt, càng chứng minh Dương Hòa là vùng "vô pháp vô thiên", đất đai sẽ càng rẻ để tập đoàn thâu tóm. Còn mấy hợp đồng bảo hiểm dân mua được tụi nó hỗ trợ phí, thực chất là mồi nhử để tạo ra cảnh tượng hỗn loạn ấy.
Đêm đó Claudio ngồi trước hiên văn phòng, con Bơ nằm gục đầu lên chân anh, tiếng ếch nhái từ rừng sâu vọng về ồm ộp, dưới chân là bằng chứng đầy đủ để tố cáo tất cả. Anh biết nếu gửi đi, anh sẽ mất việc, thậm chí có thể gặp nguy hiểm từ tập đoàn, nhưng nhìn bóng tối bao trùm thị trấn nhỏ, nhìn cái lồng đèn mờ mờ ở nhà ông Tuấn vẫn còn thắp sáng chờ tiền bảo hiểm về, anh bỗng thấy cái Lý Thuyết Kính Vỡ kia không chỉ là lý thuyết học thuật, mà là thứ đang nghiền nát từng cuộc đời người dân nơi này. Mọi thứ ở Dương Hòa đều không giống như vẻ ngoài yên bình anh nhìn thấy lúc mới đến - từ cái cười hiền của bà Tâm chủ quán phở, đến cái vỗ vai thân thiện của anh Hùng ở thành phố, toàn bộ đều là màn kịch.