Những năm 1950 ở New York chẳng dành cho kẻ mơ mộng. Khói xám từ ống cống bốc lên hòa cùng tiếng còi xe ủ rũ, phố xá ngập trong thứ ánh sáng lờ mờ của đèn neon cũ kỹ. Giữa cái lạnh cắt da ấy, Marty Mauser – hay Marty Vô Song như lũ bạn chế nhão gọi – vẫn lầm lũi gõ cửa từng tòa biên tập, tay nắm chặt tập bản thảo đã nhàu nát. "Vô Song" ư? Cái tên nghe như lời nguyền. Bởi hắn là thằng "vô dụng duy nhất" trong gia đình di dân nghèo khổ – đứa con trai 23 tuổi không chịu vào nhà máy như cha, lại đắm đuối với mấy thứ chữ nghĩa viển vông. Những đêm mất điện trong căn gác xép hẻm Bronx, Marty vật vạ với cái máy chữ cũ kỹ, ngón tay gõ dồn dập trên nền nhạc jazz vọng lên từ quán bar đầu ngõ. "Thằng điên!" – chủ tiệm giặt là cười khẩy khi Marty đổi trọn tuần lương lấy bản tổng phổ của một nhạc sĩ da đen vô danh. Nhưng hắn không nghe. Cái đam mê cháy bỏng dành cho những thứ nghệ thuật "không đủ no bụng" khiến Marty thành kẻ lạc loài – bị đồng nghiệp cười nhạo, bị cha quát vào mặt "đồ vô tích sự", bị nhân tình bỏ đi vì "anh chẳng đáng một xu cắc bạc". Cứ thế, từng ngày Marty Vô Song nuốt nhục vào bụng. Hắn làm thuê cho lũ chủ nợ mafia, lượm vé số dưới trời tuyết lạnh, nhưng chưa ngày nào buông cây bút. Bởi đêm đêm, khi thành phố chìm trong rượu cheap và tiếng thở dài mỏi mòn, gã thanh niên gầy gò ấy vẫn thấy lấp lánh ở chân trời xa – thứ hào quang của sự vĩ đại mà chỉ hắn tin là mình chạm tới được.