Phương 27 tuổi, là đứa con gái cưng của xóm, bỏ việc văn phòng lương 20 triệu về quê làm startup nông sản sạch FreshFarm. 3 năm nay cô ngủ dưới bàn làm việc ở văn phòng, bỏ cả Tết Nguyên Đán để chạy đơn hàng cho bà con nông dân, chỉ để chứng minh phụ nữ cũng làm được nông nghiệp công nghệ cao. Giờ startup đang ở giai đoạn gọi vốn Series A, mà nhà đầu tư duy nhất sẵn sàng rót 5 tỷ cho FreshFarm lúc này là chú Nam – 60 tuổi, từng là chủ tập đoàn thực phẩm lớn, giờ nghỉ hưu muốn giúp startup trẻ. Nhưng chú có cái điều kiện kỳ cục: trước khi ký séc, chú muốn thấy cả nhà Phương đi du lịch cùng nhau 3 ngày 2 đêm ở Vũng Tàu, chụp đủ ảnh, không có mâu thuẫn. Chú bảo: "Làm startup là chạy đường dài, nhà lục đục thì giữa đường sụp hầm không ai đỡ được." Phương biết chú nói đúng một nửa, nhưng cô không có lựa chọn – 5 tỷ là số tiền duy nhất giúp FreshFarm không bị phá sản vào tháng sau, 30 nhân viên của cô sẽ mất việc nếu không có tiền.
Nhà Phương coi như tan nát từ 5 năm trước, khi bố cô bỏ mẹ con đi theo người phụ nữ khác. Mẹ cô từ đó cấm tiệt không cho bố bước chân vào nhà, suốt ngày đi làm thêm ở tiệm tạp hóa khu phố để nuôi em trai Phương học đại học. Thằng em 19 tuổi, từ ngày bố đi là khép kín, suốt ngày ngồi phòng chơi game, không nói nửa câu với ai. Bà nội là người duy nhất còn giữ liên lạc với bố, nhưng bà cũng đau lòng vì mẹ con cô cãi nhau mỗi lần nhắc đến ông ấy. Tuần trước bố bất ngờ gọi điện, bảo ông bị ung thư giai đoạn cuối, muốn gặp lại cả nhà một lần trước khi đi xa. Phương biết đây là cơ hội duy nhất để rủ bố đi chuyến đi giả vờ kia.
Phương mất cả tuần thuyết phục từng người. Năn nỉ mẹ: "Mẹ ơi, chỉ là chuyến đi làm màu cho nhà đầu tư thôi, đi xong chú Nam ký tiền là con trả bố tiền thuốc, mẹ không phải đi làm thêm khuya nữa." Năn nỉ em trai: "Đi xong chuyến này, anh tặng em cái card đồ họa RTX 4090 em đang thèm, mua ngay hôm về." Năn nỉ bà nội: "Bà đi cho cháu vui, cháu sắp không có tiền trả lương nhân viên đâu, 30 đứa mất việc là tội lắm." Cô còn thuê thêm một thợ chụp ảnh giả làm bạn học cũ đi cùng, dặn cả nhà: "Ai cũng phải cười, không được nhắc chuyện cũ, không được cãi nhau, nếu ai làm hỏng chuyến này, FreshFarm sập là cả nhà đều nghèo, em trai không có card đồ họa, mẹ vẫn phải đi làm thêm."
Sáng thứ Bảy, cả nhà xếp hàng lên chiếc Innova cũ kỹ của bà nội, sơn đã bong tróc mấy chỗ. Mẹ ngồi ghế phụ, mặt cau có không nói năng gì, tay siết chặt cái túi xách cũ. Bố ngồi hàng ghế sau cùng, tránh ánh mắt mẹ, thỉnh thoảng ho khan mấy tiếng. Thằng em đeo tai nghe chụp tai, gõ phím điện thoại liên tục, không thèm nhìn ai. Bà nội ngồi giữa hàng ghế giữa, vỗ về đứa này đứa kia, bảo "đi chơi cho vui, đừng ai giận nhau nha". Phương ngồi ghế lái, kiểm tra lại danh sách đồ đạc, thở dài một cái, rồi vặn chìa khóa xe, quay lại nhìn cả nhà, cười gượng: "Nhà Mình Đi Thôi!" – câu nói mà 5 năm qua, cả nhà chưa từng nói cùng nhau, nghe sượng sùng nhưng ai cũng ngơ ngác nhìn nhau, rồi gật đầu nhẹ.
Chuyến đi không suôn sẻ như Phương tưởng. Mẹ và bố cãi nhau ngay khi dừng đèn đỏ ở trạm thu phí, vì mẹ bảo "anh về làm gì, giờ bệnh tật rồi mới nhớ nhà", bố im lặng không đáp. Thằng em bỏ đi chơi game net ở Vũng Tàu ngay khi đến nơi, không thèm tham quan. Bà nội bị say xe nôn hết cả ra ghế sau. Phương tưởng mọi thứ đổ bể, ảnh chụp toàn mặt cau có, chú Nam chắc chắn không ký tiền. Nhưng rồi tối đó, cả nhà ngồi ăn bữa tối bên bờ biển, bố cầm tay mẹ xin lỗi, bảo "tôi sai rồi, 5 năm qua nhớ các con mỗi ngày", thằng em bỏ tai nghe ra hỏi bà nội có khỏe không, mẹ cũng khóc, bảo "tôi không giận anh nữa, chỉ giận anh bỏ mặc tụi tôi 5 năm". Phương đứng từ xa chụp bức ảnh đó, gửi cho chú Nam. Chú Nam không ký séc ngay, mà gọi điện bảo: "Tôi không cần bức ảnh hoàn hảo, tôi cần thấy các cháu biết tha thứ cho nhau. Câu 'Nhà Mình Đi Thôi' đó, 5 năm không nói, giờ nói được rồi, vốn của chú sẽ về tuần sau."
Cuối cùng Phương vừa giữ được công ty, vừa gom lại được mảnh ghép gia đình vỡ nát bấy lâu. Cô nhận ra, cái thành công cô đuổi theo suốt 3 năm, hóa ra không chỉ là con số 5 tỷ, mà là câu nói tưởng chừng đơn giản ấy, cả nhà cùng nói với nhau một lần.