Những ghi chú hàng cuối Giáo sư Văn Học Martin ngồi ở bàn g sồi lâu đời và ngó qua cặp giấy tờ. ng đã làm việc ở khoa Văn học trên ba mươi năm, nhưng cậu sinh viên liên tục gõ cửa lúc bốn giờ sáng hôm qua vẫn khiến ông mỉm cười. Cậu gọi điện xin gặp vì có "câu chuyện cần viết." Ngày đầu tiên, buổi học đơn giản lắm. Martin ngồi một lát rồi đt câu hỏi ngược: 'Tôi nghe nói hi nhỏ cậu thích đọc sách nhưng tự nhiên nay lại thi đại học vào khoa Quản trị. Có chuyện gì xảy ra?' Cậu bảo chỉ là chuyện gia đình, bố mẹ bắt đăng ký. Cậu bắt đầu viết câu đầu tiên cho buổi hôm sau. ng đọc thấy đúng cách hoàn toàn, va tự nhiên, vừa sống động. Đúng lúc đó cậu thốt lên: 'Dy Tc, v tôi, dạo này thnh thoảng nói là tôi vẫn đang... chưa từng bt đầu.' Cả hai cùng im lặng. Ở hàng cuối, Martin ghi chú: Một giọng văn không cần ai ch, chỉ cần phơi bày đúng chỗ để lộ ra. Tuần th hai, câu chuyện bắt đầu phc tạp. Đoạn miêu tả Dy Tc ở quán trà bên sông, tay giữ hai tách trà nóng, mt dán ngoài cửa kính nhìn đường. Viết đến đây, Martin ngừng lại. ng nhận ra cậu đang dùng những con người thật, những khoảnh khắc thật, đan xen nhau một cách mãnh liệt đến mc ông ngi đọc mà quên mất mình là thầy. Cậu quay lại thư viện buổi tối và ghi đè lên toàn bộ đoạn trước. Hoàng hôn trên sông màu cam đậm biến thành một mạn đàm dài về sự thinh tha và chờ đợi. Martin ghi chú cuối trang: Cậu ấy đang tự giết chết nhân vật để cứu người thật. Chúng ta đều vậy. ến tuần th tư, cậu bắt đầu lảng tránh. Hôm sau lại hôm. Martin tìm đến phòng ký túc, cậu mở cửa mt tái nhợt. Bàn tay cậu run. Cậu đưa ra bản thảo mới, mười hai trang đều là khoảng trống, để trống phân đoạn về hiện tại. ng đọc lướt. Trong truyện, cậu đặt Dy Tắc trong căn nhà trống bốn bc tường và đèn hunh quang kêu vo ve. Người chồng trong chính câu chuyện của mình b về không để lại dấu vết nào. Nhưng ở hàng cuối của trang cuối, Martin tìm thấy dòng chữ nhỏ nhất. Cậu viết: 'Anh không biết phải bắt đầu t đâu, nên anh viết hết những gì còn ở lại trong anh.' Martin không nói gì, chỉ gật đầu. ng hiểu th cậu đang cố diễn đạt. Buổi học cuối cùng, cậu mang bản thảo chưa hoàn chỉnh, không hề sinh ra hoàn hảo. Martin đọc không còn cảm giác là giáo sư nữa, mà như đang bước vào cuộc trò chuyện da diết giữa hai người chưa từng gặp nhau. Đoạn cuối không có đoạn kết thúc. Nhân vật quyết định cầm tàu Sài Gòn đi về miền Tây và ngồi chờ một ai đó liên lạc. Cậu bảo: 'Tôi không biết tôi đang ở đâu sau chuyện này. Tôi chc chắn không thể tiếp tục sống như trước.' Martin ghi chót cuối cùng: ng và cậu mới chỉ bắt đầu. Không có gì hoàn cảnh cả. Hai ngày sau, Martin vào lớp trống, trên bàn không còn ai. ng đng một lúc, móc thư từ cp của cậu. Mt sau bc thư, cậu viết những dòng cảm ơn về những buổi học. Cuối thư là một trang giấy ghi chép, rõ ràng được g ra từ bản thảo suốt bốn tuần qua. Chỉ có một câu duy nhất: 'Strauss tng nói v ông không n đọc chuyện của ông nhưng muốn viết tiếp. Tôi mong ông hiểu điều đó.'