Ở vùng núi Đài Loan, có một truyền thuyết địa phương đáng sợ được lưu truyền từ bao đời nay, gắn liền với ngọn núi mà người dân thường gọi một cách kín đáo và rùng rợn là “Núi Tế vong” – tên gọi thay thế cho Núi Ngọc Sơn trong những câu chuyện ma quái. Họ nói rằng, dưới tán rừng nguyên sinh phía chân núi ấy, có một luật bất thành văn: “Nếu lạc đường trong rừng, chợt thấy bóng người mặc áo mưa màu vàng, thì đừng bao giờ lao theo.” Áo mưa vàng, trong tiếng thì thầm của người già, không phải để che mưa – nó là dấu hiệu của những linh hồn lạc, của sự lẫn lộn ranh giới, là cái bẫy đẹp đẽ dành cho kẻ mải tìm đường ra. Gia Minh, Ngọc Hân và An Vĩ – ba mạch nối trong câu lạc bộ leo núi của trường đại học – vốn là những người bạn thân thiết, cùng niềm đam mê đỉnh núi và bí ẩn. Họ đã lập kế hoạch cho một chuyến leo núi đơn thuần, một vòng quay qua Núi Tế vong theo lộ trình đã được nghiên cứu kỹ. Nhưng sự kiêu ngạo tuổi trẻ và tò mò vô tư đã chiến thắng. Thay vì bám sát đường mòn, họ quyết định “cắt ngang” một con đường nhỏ bỏ hoang, chỉ vì một lời đồn rằng phía đó có một thác nước ẩn. Họ dự phòng đầy đủ: những dải vải trắng buộc chặt dọc theo cây, những dấu hiệu nhỏ khắc lên thân cây. Đó là lý trí của những kẻ leo núi. Thế nhưng, rừng già Núi Tế vong dường như có một ý chí riêng. Họ đi được vài giờ, quay trở lại – những dải vải trắng vẫn ở đó, nhưng không có ở chính xác vị trí họ để lại. Không gian bị biến dạng, các thân cây quen thuộc bỗng ghép lại thành một gương mặt xa lạ, lạnh lẽo. Họ bước đi, nhưng lại trở về một chỗ cũ, rồi lại một chỗ cũ hơn. Không phải lạc đường đơn thuần. Đó là một vòng lặp khó hiểu, như thể mặt đất dưới chân họ vừa lặp lại vừa đảo lộn mọi định hướng. Thời gian trong rừng trở nên mơ hồ, tiếng chim kêu vang lên những nốt trầm bổng lạ tai. Trong cơn hoảng loạn tột độ, khi hy vọng gần như tắt ngấm, sương mù dày đặc phía trước như được kéo mở một cách vô hình. Giữa那片 (vùng) trắng xóa mờ ảo, một bóng người hiện ra – mặc một chiếc áo khoác mưa, màu vàng tươi sáng, loang lổng trong làn sương. Bóng người ấy đứng xa, không cử động, nhưng lại chậm rãi xoay lưng, dẫn đường về phía trước. Đó phải không phải là sinh vật? Hay chỉ ảo ảnh? Nhưng ba người, trong cái chết đang rình rập, không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc bám theo cái bóng vàng ấy, như con thiêu thân lao vào ngọn lửa. Họ gọi với, tiếng nói bị nuốt chửng. Họ chạy theo, nhưng khoảng cách giữa họ và chiếc áo vàng không rút ngắn. Bóng người luôn ở đó, ở khoảng cách không thể với tới, dẫn lối qua những chỗ trắc trở mà họ chưa từng thấy. Và rồi, sau khi đi được một đoạn, mọi thứ bắt đầu thay đổi thứ tự. Một tảng đá hiện ra ở nơi không có, một con suối nhỏ chảy ngược lên đồi. Cây cối đứng thẳng đơ theo những góc kỳ quái. Họ nhận ra chiếc áo vàng không dẫn họ ra ngoài – nó đang đưa họ sâu hơn vào trái tim của vòng lặp, vào một khu vực của Núi Tế vong mà lẽ ra họ không bao giờ được đặt chân tới. Và đó mới chỉ là sự khởi đầu của kịch. Cái bóng vàng không phải là người dẫn đường. Nó là cái bẫy. Nó là hiện thân của chính sự lạc đường. Những hiện tượng kỳ lạ không dừng lại ở cảnh quan biến đổi. Âm thanh vọng ra từ chính họ – tiếng cười, tiếng khóc, tiếng nói của bản thân trong quá khứ – bắt đầu vang lên từ những bụi cây. Họ thấy những bóng dáng khác, mơ hồ, cũng mặc áo mưa, nhưng màu sắc tối sầm, đứng yên nhìn họ với đôi mắt không đáy. Không khí trở nên nặng trịch, mùi ẩm mốc quen thuộc của rừng nay pha lẫn mùi tanh của đất mới đào, mùi nước mưa khai trên kim loại gỉ sét. Gia Minh – người đi đầu – bất giác thọc tay vào túi áo khoác, sờ thấy một vật lạnh buốt: một chiếc áo mưa nhỏ, màu vàng, khô rũi, như thể vừa tháo ra từ một cơ thể. Anh không nhớ nó ở đâu. Trong lúc đó, Ngọc Hân nhận ra bóng người dẫn đường phía trước bỗng dừng lại, quay đầu… và dưới chiếc mũ trùm, không có gương mặt. Chỉ có một khoảng trống mờ nhạt, phản chiếu bóng mình ba người trong một thế giới lộn ngược. Họ bị mắc kẹt. Không phải trong một vòng địa lý, mà trong một vòng tồn tại. Núi Tế vong không chỉ khiến họ lạc đường. Nó đang biến họ thành một phần của truyền thuyết. Và chiếc áo mưa màu vàng – cái bẫy tinh vi – bây giờ hiện ra như là chìa khóa và cũng là cánh cửa dẫn vào một thứ gì đó vĩnh hằng, đen tối, đang chờ đợi những kẻ mải theo đuổi ánh sáng giả dối trong màn sương mù vô tận. Cuộc chạy đua sinh tử giữa sự sống và bóng tối, giữa lý trí và mê hoặc, giữa bản thân và cái bóng đang kêu gọi từ sâu thẳm Núi Tế vong, mới thực sự bắt đầu.