Hỡi anh trai xa cách bước về trong cái đêm mưa rả rích, mùi thuốc tram ngai ngái hòa cùng tiếng mưa rơi róc rách bên cửa sổ. Người con, vốn mang trong mình trái tim nặng trĩu nhớ nhung, đứng nhìn ba gầy guộc nằm trên giường, da da chùng nhọn như bọc xương. Ba thở hổn hển, đôi mắt hốc hác nhìn xa xăm, như là thấy một vực thẳm nào khác chứ không phải căn phòng ẩm lạnh này. Qifarah – một từ cứ lẩn quẩn trong tim cậu như một lời thì thầm lạ, nhưng cậu không hiểu nó là gì, chỉ biết nó nặng nề như một hòn đá. Cậu nghĩ mình trở về để chăm chút những ngày cuối cho ba, để bù đắp khoảng cách lạnh lùng bởi đại dương và những năm tháng vắng bóng. Nhưng cái nhà cũ này chừng nào tự nhiên thì giờ đột ngột khác lạ. Bí mật bắt đầu lẩn khuất trong từng cái im lặng của ba, trong ánh mắt ba khi cậu hỏi về quá khứ, trong cách ba luôn giấu những chiếc diêm, trong cuốn sổ đen nhỏ bé và cũ kỹ he hé ở ngăn tủ. Cậu lén lút khám phá, bàn tay run run chạm vào những trang giấy ghi chú bằng nét chữ lạ lùng, những con số nghi ngợo, và từ "Qifarah" được lặp đi lặp lại, mãi mãi hiện ra, như một lời nguyền bủa vây cả quá khứ đến hiện tại. Cậu phát hiện ra những bức ảnh cũ vùi trong hộc tủ, khuôn mặt người lạ trong khung hình gia đình năm xưa, những lá thư không địa chỉ chỉ mang nỗi sợ hãi. Cậu nghe thấy những cuộc điện thoại ngắn ngủi với giọng nói trầm buồn, xa lạ, chỉ có "Qifarah" là lời cuối cùng rơi xuống rồi ngắt máy. Bí ẩn đen tối này không đơn thuần là một câu chuyện cũ rích, nó là một mạng nhện nham hiểm, kéo dài từ ký ức đau đớn mà ba che giấu đến những con đường tội lỗi mà chính cậu đang vô tình bước chân vào. Mỗi bước chân cậu tìm về quá khứ của gia đình, mỗi câu hỏi nảy ra, càng mở ra vũng lầy đầy bùn nhơ và sự phản bội mà cậu không hề ngờ tới. Người con trai xa cách, với lòng hiếu thảo trong sáng, giờ đây đâm chìm vào một trận bão tố đen tối nơi chính tổ ấm, nơi mồ hôi nước mắt từng tưởng để dưỡng thương, nay thành thứ nước mắt rửa đi những sự thật chua chát, hủy diệt. Qifarah – không còn là từ bí ẩn, nó đã trở thành thực tại sống động, vừa nạn nhân vừa thủ phạm, đang từng chút thở dốc, bóp nghẹt chính trái tim cậu.