Martin (Joe Newton) chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị nghiền nát giữa cái Thế Giới Khắc Nghiệt nơi thành phố ồn ào. Anh làm nhân viên văn phòng cho một công ty truyền thông nhỏ ở quận trung tâm, tám năm nay, lịch làm việc luôn là từ sáng 8h đến tối 9h, có những tuần anh ngủ luôn ở văn phòng trên chiếc ghế bành cũ kỹ, đầu gối kê lên đống báo cáo chưa xong. Đồng nghiệp gọi anh là "cái máy in sống" – vì anh luôn là người sửa lại mọi lỗi sai trong bản thảo, người chạy đi lấy cà phê cho sếp, người nhận hết trách nhiệm khi một chiến dịch chạy kém, dù lỗi thực tế là do đội sáng tạo copy sai thông tin sản phẩm. Sếp anh từng vỗ vai bảo: "Martin à, mày làm việc tốt, nhưng mày thiếu 'cái duyên' để lên chức, nên cứ ở vị trí này mà cống hiến nhé." Cống hiến, từ nghe choáng váng, nhưng thực tế là lương anh tăng đúng 2 triệu đồng trong tám năm, trong khi giá thuê căn hộ studio 20m2 anh ở đã tăng gấp ba, chưa kể tiền gửi về quê cho mẹ mua thuốc huyết áp, tiền trả góp thẻ tín dụng anh dùng để đóng viện phí cho bố hồi năm ngoái.
Cú sụp đổ đến vào một buổi sáng thứ Hai, khi sếp gọi anh vào phòng họp, quăng trước mặt anh bản báo cáo doanh thu quý 3 giảm vỏn vẹn 0,3%. "Mày làm cái quái gì thế hả? Cả team này vì mày mà bị trừ thưởng!" Tiếng mắng vang lên giữa phòng họp, anh đứng đó, tay cầm cốc cà phê lạnh từ sáng, bỗng nhiên đầu óc trống rỗng, không nhớ nổi mật khẩu đăng nhập vào drive chung, không nhớ nổi tên của chiến dịch mình vừa thức trắng ba đêm để hoàn thiện. Anh bắt đầu run rẩy, thở hổn hển, vô tình quẹt đổ cốc cà phê, nước đen loang ra bản báo cáo còn thơm mùi mực in. HR vào đưa anh về nhà, hai ngày sau gửi thư điện tử: "Công ty quyết định chấm dứt hợp đồng lao động với anh Martin, kèm trợ cấp hai tháng lương, mong anh sớm tìm được công việc mới phù hợp." Phù hợp? Anh 30 tuổi, tám năm kinh nghiệm, mà giờ ra đường nộp CV, người ta hỏi đầu tiên là "có bằng IELTS không? có kinh nghiệm quản lý không?" – thứ anh chưa bao giờ có cơ hội học, vì suốt ngày chỉ lo làm việc cho công ty.
Lúc mẹ gọi điện báo nhà cũ ở huyện miền núi sắp được dọn dẹp, bố mất hai năm nay, mẹ dọn về ở với chị gái, anh mới nhớ ra mình còn đống đồ đạc để lại từ hồi lên thành phố học đại học. Anh bắt xe khách về quê, 4 tiếng ngồi trên chiếc xe nhồi nhét người, nhìn qua cửa sổ thấy những cánh đồng lúa chín vàng anh từng chạy nhảy hồi nhỏ, bỗng thấy lạ lẫm. Về đến nhà, cửa khóa đã lâu, mạng nhện phủ đầy khung cửa sổ, cây xoài trước sân mọc cao quá mái nhà, rễ cây làm nứt cả tường gạch. Anh lục tìm trong gác xép: chiếc xe đạp cũ khung sắt, cần số đã rỉ sét, đống vở thơ anh viết hồi lớp 6, bìa bọc giấy báo, chữ viết nguệch ngoạc về con suối sau nhà, về đàn đom đóm mùa hè, về bàn tay bố luôn có mùi đất ẩm.
Chuyến xe khách quay lại thành phố chạy lúc 3h chiều. Anh ngồi trên bậc thềm nhà, nhìn đồng hồ đeo tay cũ kỹ chỉ 2h15, điện thoại reo 17 cuộc gọi nhỡ: 10 cuộc từ chủ nhà trọ đòi tiền thuê tháng này, 5 cuộc từ công ty thu nợ thẻ tín dụng, 2 cuộc từ một công ty mới hỏi anh có thể đi làm ngay ngày mai với lương thấp hơn 30% không. Anh nhìn ra phía sau nhà, khu rừng rậm rạp anh từng cùng bố vào hái nấm, bắt ếch, nó rộng mênh mông, nối tiếp dãy núi phía xa. Bỗng nhiên anh nghĩ: cái Thế Giới Khắc Nghiệt ngoài kia, nơi người ta chỉ quan tâm anh làm được bao nhiêu tiền, làm được bao nhiêu việc, có tồn tại hay không với anh thì có gì quan trọng? Anh để lại mảnh giấy dán trên cửa: "Mẹ ơi, con ở lại đây một thời gian, đừng lo cho con", xách theo đống vở thơ, chiếc lều dã ngoại bố để lại, con dao nhỏ và hộp diêm, đi thẳng vào rừng.
Những ngày đầu thật khó khăn. Anh quên mất cách nhóm lửa không dùng bật lửa, ăn nhầm quả dại đau bụng cả đêm, nhớ cái giường mềm ở trọ, nhớ cả tiếng còi xe máy inh ỏi ngoài đường. Nhưng rồi anh nhớ lại những gì bố dạy: cách đặt bẫy thỏ, cách nhận biết nấm rừng an toàn, cách lấy nước suối đun sôi. Anh dựng một cái chòi nhỏ bên bờ suối, lợp lá chuối, nằm nghe tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót sáng sớm, tiếng gió thổi qua rặng tre. Anh viết thơ lại, không phải trên giấy trắng tinh, trên vỏ cây, trên phiến đá phẳng, dùng than củi làm bút. Anh viết về sương mù buổi sáng bám đầy tóc, về con nai đến uống nước suối mỗi chiều tà, về cảm giác chân trần dẫm lên lá mục mềm xốp. Anh không còn phải chạy theo deadline, không còn phải giả cười với sếp, không còn phải lo lắng liệu tháng sau có đủ tiền đóng viện phí cho mẹ.
Có người hỏi anh có nhớ thành phố không? Anh lắc đầu. Cái Thế Giới Khắc Nghiệt đó, nó bóp nghẹt anh suốt tám năm, giờ nó vẫn ở đó, với những tòa nhà cao tầng, những đèn neon sáng rực, những con người hối hả. Nhưng anh đã thoát ra. Giờ anh chỉ là Martin, người sống giữa rừng, viết thơ cho riêng mình, và cuối cùng, cũng tìm lại được chính mình.