Cơn lốc tuyết gào thét như thể tất cả hồn ma vùng Alaska Bắc Cực đang cùng lúc hét lên. Giữa cơn trắng xóa chết chóc đó, khu rừng gỗ linh linh đứng im, như đang trù kế một cái lạnh chí mạng. Cỗ máy vận tải hạng nặng của đội cứu hộ chuyên nghiệp gầm lên, lằn bánh trên lớp băng dày ngang cổ xe, cố gắng phá tan sự tĩnh mịch đáng sợ của lãnh địa này. Mọi người đều biết nhiệm vụ: Tìm lại hai nhân vật nổi tiếng biến mất chỉ trong vòng 48 giờ qua – một ông trùm dầu mỏ có tiền và quyền lực đến mức có thể đàm phán với chính phủ, và một nhà thám hiểm huyền thoại từng chinh phục những vùng đất lạnh giá nhất hành tinh. Họ không thể để họ chết ở đây, không trong điều kiện khắc nghiệt đến thế. Đội trưởng đội cứu hộ, một người đàn ông da cháy nắng, mắt sắc như dao găm từ mười lăm năm kinh nghiệm vùng cực, cầm la bàn và bản đồ địa hình chỉ cẩn thận trong tay. Mặt đất không dễ dàng. Tuyết rơi dày đặc, che lấp mọi dấu hiệu. Nhưng họ có công nghệ, có chuẩn bị kỹ lưỡng, và ý chí sắt đá. Họ sẽ không bỏ cuộc. Họ bước xuống khỏi xe, từng cơn gió cắt như dao rách toái lớp áo ấm bên ngoài. Mỗi hơi thở họ thở ra hóa thành khóp trắng, tan vào màn tuyết vô tận. Họ chia thành nhóm nhỏ, bước đi dè dặt, radio kêu be be để liên lạc, mắt dụi dụi quan sát từng chiếc cây băng giá, từng ngọn đồn tuyết có dấu hiệu bị xáo động. Họ tìm thấy chiếc xe tăng của ông trùm dầu mỏ đầu tiên, vương vãi ra một mảng tuyết lớn bên bên vực sâu. Chiếc xe vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu va chạm hay hư hỏng. Bên trong, điện thoại di động vẫn còn nguyên, pin cạn. Thoang thoảng mùi rượu whiskey lan tỏa. Rõ ràng, họ đã tự rời xe. Dấu chân xe tải của nhà thám hiểm tìm thấy sau đó, cách đó vài dặm trên một con dốc trơn trượt, dẫn sâu hơn vào rừng nơi cây cối trở nên rậm rạp và bóng tối hầm hập hơn. Dấu chân xe cũng không thấy dấu hiệu giằng co hay tai nạn. Chỉ đơn giản là... biến mất. Giống như hai người đàn ông quyền thế ấy chỉ đơn giản bước ra khỏi xe, đi vào lòng đất. Sự tò mò nhanh chóng chuyển sang lo âu. Thiên nhiên vùng này khắc nghiệt đến mức đáng sợ: nhiệt độ có thể hạ xuống dưới âm 50 độ Celsius, gió bão có thể cuốn phăng bất cứ thứ gì không đính chặt, tầm nhìn trong cực quang đêm tuyết co lại như con tắc kè. Nhưng có gì đó khác biệt. Một sự tĩnh lặng kinh hoàng, một cảm giác bị theo dõi dai dẳng từ những khuất tối của những tán cây phủ đầy băng giá. Tiếng gió giờ đây nghe không còn chỉ là tiếng gió, mà như tiếng thở hổn hển của cái gì đó khổng lồ và cổ xưa đang ẩn nấp. Những cành cây khô đột nhiên gãy ra không rõ nguyên nhân, nhưng không có sức gió nào đủ mạnh. Những hòn đá trông như bị dịch chuyển một cách tự nhiên, tạo thành những vòng tròn lớn trên mặt tuyết trống trơn, không dấu chân người nào. Một thành viên trong đội, một người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết nhưng thiếu kinh nghiệm vùng này, khẽ nói vào radio: "Chú ơi, chỗ này... không ổn. Em cảm thấy có cái gì đó... sai." Đội trưởng chỉ lên phía trước, nơi dấu chân xe cuối cùng dẫn đến một thung lũng sâu hơn, những vách đá trông như những chiếc răng khổng lồ của ác quỷ: "Cứ tiến lên. Điều duy nhất tồn tại ở đây là lạnh và chúng ta. Sợ cái lạnh thôi, không sợ thứ vô hình." Thế nhưng, cái lạnh giờ đây chỉ là thứ yếu. Họ đang bước vào một lãnh địa không phải của con người, nơi những quy luật thô sơ và những lời đồn đại từ hàng ngàn năm vẫn còn tồn tại như sự thật. Họ xâm nhập không chỉ vào vùng hoang dã khắc nghiệt, mà còn vào vùng đất của The Yeti. Những câu chuyện kể về Người Tuyết khổng lồ, lông lá trắng xóa, mắt đỏ ngầu, sức mạnh của một gấu con nhưng tầm vóc của một cái cây cổ thụ, vốn chỉ là những lời kể khiếp sợ của thợ săn và dân làng, giờ đây nhấn mạnh lên trong tâm trí họ từng bước chân. Những dấu vết trên mặt tuyết không phải của thú ăn thịt nào họ từng biết – những bộ đồ da thú bị xé toạc không có dấu răng sắc nhọn, mà là những hộc sâu, những vết ấn khổng lồ, hình bàn chân kéo dài cả foot, đi trên mặt tuyết dày mà không chìm xuống. Và rồi, nó xuất hiện. Không phải gầm gừ dữ dội, mà là một sự hiện diện im lặng đến rợn người, bao trùm lấy cả thung lũng. Không gian như đông đặc lại. Mọi âm thanh – tiếng gió, tiếng thở của các thành viên, tiếng radio – đều bị dập tắt. Một cái bóng khổng lồ, cao ngất ngưởng, đứng im sau những tán cây tuyết phủ ở phía xa, hình dạng mơ hồ như một ngọn núi di động. Ánh mắt từ bóng tối đó, nếu có thể nhìn thấy, chắc chắn là không phải của gấu hay linh dương. Đó là ánh mắt của một chủ nhân cổ xưa, một người bảo vệ lãnh địa mà họ tự tiện xâm phạm. Thiên nhiên khắc nghiệt? Đó chỉ là cảnh báo, một lớp vỏ bọc mỏng manh cho cơn thịnh nộ đang trỗi dậy từ những tầng đất sâu hoang sơ. The Yeti không chỉ tồn tại ở những câu chuyện; nó hiện hữu, là thứ mối đe dọa thực sự, có ý thức và đầy sức mạnh, giờ đây đã phát hiện ra những kẻ xâm phạm tầm thường trong lãnh địa không bao giờ được xáo động của nó. Mối đe dọa lớn nhất của đội cứu hộ không phải là nhiệt độ hay sự băng giá, mà là sự hiện diện khổng lồ, nguyên thủy, đang bao vây và chờ đợi họ.