THỦY TRIỀU TÌNH YÊU (PHẦN 2) Cuộn lên tựa ngọn sóng ngầm, rồi rút đi như chưa từng thét gào... Ánh đèn pha lê trong phòng trưng bày nghệ thuật Le Sóng vương lại trên gáy người thừa kế, tạo thành một chiếc vòng lạnh giá quanh cổ áo sơmi đen họ Dương. Chàng đứng đó như bức tượng cẩm thạch trong bộ vest cắt đoạn thủ công, ngón tay khẽ xoay chiếc ly rượu vang đỏ sẫm. Mắt dán vào bức tranh góc phòng - nơi cô sinh viên nghệ thuật đang khúm núm cúi chào khách mua hàng. Váy voan xám tro của nàng sờn gấu, làn môi tái nhợt vì nhịn ăn, nhưng đôi bàn tay phết màu dầu loang lổ đang nâng niu bình gốm tựa cọng cỏ úa giữa bão táp. Giao kèo được đặt trên quầy bar lấp lánh tối hôm ấy, sau khi Dương Chấn nhìn thấy nàng bị tên bạn trai cũ túm tóc giữa sảnh khách sạn năm sao. "Một tháng làm bạn gái giả – Đổi lấy học phí cả năm. Anh cần một cái mặt nạ đẹp đẽ. Em cần tiền. Đơn giản thôi, Thư à." Giọng chàng đều như rót nước đá, ngân phiếu xé toạt từ cuốn sổ Morgan Stanley phủ bụi vàng. Nhưng ánh mắt chàng lại dừng 0.5 giây quá lâu trên vết máu khô ở khuỷu tay nàng – hậu quả của cú ngã khi bị đẩy khỏi thang máy. Những vết nứt đầu tiên xuất hiện trong đêm mưa bão. Thư chạy xộc đến studio hoạ của chàng trai tỷ phú, toàn thân ướt sũng như chim non rớt tổ. Căn phòng ngập mùi sơn dầu, tẩu thuốc trầm hương cha chàng để lại dưới chân tượng David vỡ mũi. "Anh đừng bỏ cuộc triển lãm!" – Tiếng nàng đứt quãng khi nhìn thấy triệu USD trên bàn làm việc đang chuẩn bị chôn vùi ước mơ hội hoạ. Bàn tay ướt át nắm lấy cổ tay chàng, để lại vệt son đỏ loang trên chiếc đồng hồ Patek Philippe. Dương Chấn đã thoát khỏi cái nhếch mép khinh bạc quen thuộc, khi thấy Thư nhặt từ sàn lên những mảnh kính vỡ – nơi chàng ném bức chân dung tự hoạ có hai màu mắt dị biệt. Mùi mực vẽ, mùi rượu whisky và mùi máu quyện nhau trong căn hộ penthouse tuần thứ ba. Dương Chấn thức trắng nhìn nàng ngủ vùi trên sofa bọc da cá đuối, bàn chân tím bầm vì làm thêm ở xưởng gốm khuya. Chàng vốn ghét sự bừa bộn, nhưng giờ đây ngón tay lại lần theo những nét pastel nàng vẽ bậy lên tờ Wall Street Journal. Trái tim chai sạn đập loạn nhịp khi phát hiện Thư để quên cuốn sketchbook – cả trăm bức ký hoạ khắc họa đôi mắt nâu có vệt hổ phách của chàng, treo lơ lửng giữa khung tranh toàn các kiếp người vô gia cư mà nàng từng la cà qua. Khúc đảo chiều ập đến như triều cường gặp gió chướng. Trong bữa tiệc đính hôn do gia tộc mẹ chàng dàn dựng, người thừa kế lạnh lùng xé bản hợp đồng nhét vào ly champagne của tiểu thư Hạnh Trần. Gót giày Oxford đẫm rượu sâm panh lê từng bảng, chàng bước qua đống kính vỡ và ánh mắt kinh hãi của giới thượng lưu, ôm chặt lấy Thư – kẻ đang lặng lẽ trốn sau bức rèm nhung với chiếc váy mướp xanh sờn gấu. "Chúng ta ngưng làm diễn viên đi, Thư." – Hơi thở chàng nồng nặc rượu và mùi biển đêm. Nhưng nàng đã quay lưng, bỏ lại tờ ngân phiếu chưa đóng dấu và chiếc khăn lụa yên chi có sợi chỉ vàng – tặng phẩm duy nhất họ từng trao nhau. Ngoài kia, con sóng đầu tiên của đêm trăng máu đập vào bê tông cầu cảng. Thủy triều lên mang theo những giấc mơ tan vỡ, thủy triều xuống để lại vũng nước mặn chát trên môi. Liệu tình yêu như ánh chớp giữa kẻ mua bán và con tỷ phú trái tính, rốt cuộc chỉ là thứ dối trá suốt 30 ngày êm đềm? Hay thứ họ đang cầm trên tay chính là bản hợp đồng nhân duyên kỳ lạ nhất – thứ không cần chữ ký mà cần hai trái tim dám đập lệch nhịp tro tàn? Bởi yêu – là khi anh sẵn sàng vứt cả gia tộc ngàn tỷ vào đại dương sâu thẳm, còn em dám bán linh hồn cho quỷ để giữ lại một góc phố nghèo sáng rực màu hoàng hôn...