Tình yêu qua lăng kính của những bi kịch thân phận Trong buổi hoàng hôn cuối hạ năm 1914, ánh nắng chiều như thêu những sợi vàng óng lên bức tranh dang dở của Édouard – quý tộc trẻ dòng Deveraux. Ngón tay anh lơ đãng vẩn mảng đỏ thẫm lên khung vải, nét cọ vô thức vẽ nên hình bóng người con gái đang cầm sách dưới gốc sồi. Tình yêu qua lăng kính trái tim chàng hiện hữu dịu ngọt và đẫm nắng thế, nhưng chạm đến hiện thực lại hoá một mê lộ đầy gai. Ở Paris, giới thượng lưu đã bắt đầu xôn xao về cậu ấm từ chối học viện quân sự để mở phòng tranh. Bằng ánh mắt khắc nghiệt của dòng tộc, cha Édouard nhìn những mảng màu trừu tượng trên giá vẽ như nhìn thứ bệnh hoạn cần chữa trị. Bổn phận gia đình đòi hỏi một tân binh kiêu hãnh trong đoàn kỵ binh, chứ không phải "kẻ mơ mộng mất gốc" – câu nói của người cha mỗi lần vang lên lại xiết chặt trái tim nghệ sĩ trong chàng. Ngay cả mối tình chớm nở với Isabelle – thiếu nữ mồ côi làm thủ thư ở thị trấn – cũng mang dáng dấp phản bội. Tình yêu qua lăng kính bá tước phu nhân tương lai phải là cuộc hôn nhân cân bằng quyền lực, không phải trái tim rung động trước tiếng cười giòn tan giữa những kệ sách cũ kỹ. Chiều nào họ cũng gặp nhau nơi góc vườn bỏ hoang, nơi Édouard vẽ nàng bằng ánh mắt say đắm còn Isabelle đọc cho chàng nghe những áng thơ Verlaine. Nhưng mùa hè sắp tàn, tiếng đại bác từ biên giới Đức đã thấp thoáng trong những bản tin chiều. Khi lệnh động viên của tổng thống gõ cửa biệt thự Deveraux, Édouard biết mình bị dồn vào chân tường. Giữa giá vẽ thơm mùi dầu lanh và thanh kiếm gia truyền nằm chờ trong hộp gỗ mun, giữa ánh mắt thất vọng của người cha tóc điểm sương và bàn tay Isabelle run run nắm lấy vai chàng – tình yêu qua lăng kính của thời loạn ly giống như bức tranh sắp bị mưa làm nhòe hết. Chiến tranh chẳng những cướp đi sự lựa chọn của chàng, mà còn đặt lên vai thế hệ ấy câu hỏi máu thịt: Liệu yêu thương có đủ sức vượt qua những bão táp của lịch sử?