Tôi Là Frankelda --- Chào mừng bạn đến với Mexico thế kỷ 19 — nơi đường phố lát đá đẫm nắng gắt, tháp nhà thờ lởm chởm mỏng hơn cả bóng ma, và những câu chuyện ma quái thì đủ cho một đời người nếm trải. Một nhà văn trẻ tài năng — tên Frankelda — đang bước vào tiềm thức của chính mình. Cô không cần tư pháp, không cần hồn ma chuẩn bị dạy cô bài học. Cô chỉ cần mang theo sách tay và đối mặt với những nhân vật ma quái mà chính cô đã tạo ra trên giấy. --- > Tôi là Frankelda. Câu nói đó vang lên không phải vì cô muốn tự giới thiệu — mà vì đó là bản ngã của bản thân nó. Một nữ nhà văn trẻ, tài năng, sống trong một thế giới nơi ma quái không chỉ tồn tại trong sách mà còn bước ra khỏi những trang giấy, mang theo răng nanh, mang theo sự tức giận, mang theo nỗi sợ hãi thật sự. --- Frankelda không phải một nữ phù thủy bình thường. Cô là một biểu tượng sáng tạo — người viết ra những câu chuyện ma, nhân vật ma, cảnh ma, xã hội ma! Đủ loại ma mà cô nhét vào ký ức của mình thì nó liên tục ám ảnh đến mức cô phải quay về, bước vào tiềm thức này nhằm tìm ra câu trả lời: ta đang làm những điều hỗn loạn gì với chính mình? Đối mặt với các câu chuyện ma là đối mặt với nỗi sợ đen tối nhất của bản thân. Cô tạo ra chúng — đồng nghĩa với việc cô biết rõ chúng yếu ở đâu, biết rõ chúng đau ở đâu, và biết rõ chúng cần cái gì để dữ dội hơn mà không chết đi. --- > Tôi là Frankelda. Tôi viết câu chuyện của tôi. Tôi viết bóng ma Bóng ma Lửa — kẻ sống được nhờ sự phẫn nộ, cần hai phút để biến một người sống thành tro tàn, nhưng rồi lại cô đơn hơn bất kỳ con người nào. Tôi viết bóng ma Rồng Kéo — ký ức những con rồng ở cảnh đồng cỏ, yên bình đến mức ai cũng muốn chết để máy móc. Và tôi viết bóng ma Xương Cốt — muôn vàn xương trắng từ cả một nền văn hóa bị chôn vùi. --- Nhưng có những khuôn mặt mà cô tạo ra mà cô không bao giờ nghĩ sẽ thấy nghiêm túc đến vậy. Không chỉ là nhân vật — mà là nhận thức về mọi thứ đã xảy ra với cô, mọi nỗi sợ cô gửi vào nhiều đêm trắng, mọi điều cô đồng tâm hiệp lực để không nói ra tiếng nào. Những câu chuyện ma quái do cô sáng tạo ra thì có lẽ chính là những phần mảnh của cô mà cô biến thành nghệ thuật. --- > Tôi là Frankelda. Phải. Cô là Frankelda. Cô là Mexico thế kỷ 19, với những đường phố cũ nát và bản ngã mới mẻ. Cô là nữ nhà văn sáng tạo ra cả thế giới chết chóc — rồi phải tự mình bước vào đó và chứng minh mình không sợ. Và nếu cô không sợ, thì không ai sợ. --- "Tôi là Frankelda — tôi viết câu chuyện, và câu chuyện sẽ tự tay tiếp tục." ---