Mở Rộng Nội Dung: Suốt mười lăm năm, hình bóng cô sinh viên năm nhất với chiếc cặp sách cũ mèm và nụ cười chập chờn trong bức ảnh phai màu cứ ám ảnh Ngụy Tư từng đêm. Vụ án tại Trường Dạ Vĩnh Ninh chưa bao giờ thực sự khép lại với người cảnh sát già – hồ sơ ố vàng nằm im trong ngăn tủ như lời trách móc. Anh nhớ rõ đêm mưa tầm tã khi thi thể nạn nhân được phát hiện sau dãy nhà tập thể, chiếc khăn quàng đỏ thấm đẫm bùn đất. Lời hứa "sẽ tìm ra chân tướng" anh từng thốt lên trước bàn thờ người đã khuất giờ đè nặng như đá tảng. Thời gian trôi qua, lớp bụi vô tình phủ lên vụ án nhưng ngọn lửa điều tra trong lòng Ngụy Tư chưa tắt. Trường Dạ Vĩnh Ninh vẫn đứng đó, dù hàng cây xà cừ già đã kịp trổ thêm vài vòng gỗ, dãy giảng đường cũ kỹ khoác lớp sơn mới. Cho đến một ngày, cô gái trẻ Lâm Tiểu Nguyệt bước qua cánh cổng trường với hành trang là những tờ báo cắt dán ngày chị gái cô mất tích. Cô không đơn thuần đến để học – ánh mắt sắc lạnh của Tiểu Nguyệt khi lần giở từng trang lưu bút cũ của chị tại thư viện trường khiến nhân viên bảo vệ phải nghi ngờ. Không ai ngờ một trợ lý giảng viên trẻ – Dương Kha – lại lục lại kho tài liệu cũ kín bụi của Trường Dạ Vĩnh Ninh trong đêm. Anh ta tìm đến Ngụy Tư bằng bức thư viết tắt nặc danh phát hiện ở cuốn sổ đăng ký phòng thí nghiệm năm 2007: "Kẻ ấy mang đồng hồ mặt xanh". Hai con người khác thế hệ va vào nhau: Ngụy Tư đầy hoài nghi với phương pháp điều tra hiện đại của tân binh, Dương Kha thì bất chấp mọi quy tắc để tiếp cận những nhân chứng từng im lặng. Họ tranh cãi, đối đầu, nhưng rồi buộc phải bắt tay khi phát hiện ra chung một nghi phạm – hiệu phó cũ từng "mất tích" sau vụ án. Manh mối quyết định nằm ở chiếc hộp gỗ mối mọt chôn vùi dưới gốc cây bàng sân sau ký túc xá nữ. Bên trong là nhật ký của nạn nhân viết về mối quan hệ nguy hiểm với một nhân vật quyền lực, cùng sợi dây chuyền bạc khắc tên viết tắt "T.H". Chuỗi hành trình dẫn cả ba về đêm định mệnh năm nào: Ánh đèn pin lập lòe trong phòng dụng cụ thể dục, tiếng giày đinh gõ lộc cộc trên hành lang tối, và tiếng thét đứt quãng bị nhấn chìm bởi nhạc chuông chào cờ từ loa phóng thanh Trường Dạ Vĩnh Ninh. Khi vị hiệu trưởng đương nhiệm – người từng là giáo viên chủ nhiệm của nạn nhân – run rẩy ký vào lệnh bắt giữ cựu hiệu phó Trịnh Hoài, Ngụy Tư mới thực sự tin mình đã đi hết con đường. Hai cha con ông ta đã dùng quyền lực chôn vùi sự thật suốt 15 năm: kẻ trực tiếp ra tay là con trai hiệu phó, còn cha hắn dọn hiện trường, khống chế nhân chứng. Nỗi niềm Lâm Tiểu Nguyệt khóc nấc trước mộ chị, cành hoa cúc trắng đặt dưới tấm bảng tên Trường Dạ Vĩnh Ninh hôm tốt nghiệp – mọi thứ cuối cùng đã được hóa giải.